Dr. Ashton Carter, MOD/USA’ Impressive Speech At The Shangri-La Dialogue!

DR. ASHTON CARTER, BỘ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG HOA KỲ trình bày Quan Điểm Vụ Việc Quân Bằng Tình Trạng An Ninh Biển Đông Châu Á tại Diễn Đàn Đối Thoại An Ninh Khu Vực Shangri La, Singapore, theo tôi phải được Đánh Giá Cao, với Tầm Hiểu Biết của Hoa Kỳ và Chính Sách Ôn Hòa, Hợp Tác Cùng Phát Triển, cùng Hưởng Lạc Phúc Khu Vực, không nên Gây Tình Trạng Thách Đố phương hại Nền Hòa Bình Châu Á Thái Bình Dương và Toàn Cầu. Xin mời Các Bạn đọc Bài Diễn Văn này bằng Anh ngữ và Việt ngữ qua Website của International Institute for Strategic Studies (IISS) sau đây:

The United States and Challenges of Asia-Pacific Security:
Dr. Ashton Carte, Minister of Defense, USA

As Delivered
Well, thank you, John. Thanks for that kind introduction. Thank you for sponsoring this remarkable forum. Over its history, IISS has hosted invaluable conversations like the Shangri-La Dialogue and produced important scholarship, and through all of that you have made our world more secure. On behalf of the United States, thank you.
One reason I have enjoyed coming to this dialogue since attending it for the first time, as John noted, in 2002, is the opportunity to visit with so many good friends the United States has in this region. On my way to Southeast Asia, I attended a change-of-command ceremony, the US Pacific Command in Hawaii, and there I met with Philippines National Defense Secretary Gazmin. And when I arrived in Singapore I had the opportunity to visit with Prime Minister Lee, who gave a characteristically wise and incisive keynote last night, and with Minister Ng to talk about regional challenges and a deepening defence relationship. Of course, I see so many friends and partners here today, and I will meet with many of you after these sessions.
From Singapore, I will travel to Vietnam, with visits in Haiphong and then Hanoi, where Vietnamese Defence Minister General Thanh and I will sign a joint vision statement for greater operational cooperation, the first time that the United States and Vietnam commit to do so.
And then I will fly on to India to tour the Eastern Naval Command at Vizag and meet with my counterpart in New Delhi to sign the new US–India Defense Framework that will guide military cooperation between us for the next decade.
Each of these stops, just like my visits to Japan and the Republic of Korea last month, is a reminder of the regional demand for persistent American engagement and the importance of the regional security architecture that has helped so many Asia-Pacific nations to rise and prosper.
And that is the theme of my remarks today. The United States wants a shared regional architecture that is strong enough, capable enough and connected enough to ensure that all Asia-Pacific peoples and nations have the opportunity to rise and continue to rise in the future. The United States wants a future in which an Indonesian fisherman, an energy executive from Malaysia, an entrepreneur from Singapore, a small business owner from California and a Chinese businesswoman, just to name a few, have the security and opportunity to rise and prosper. And the United States wants to protect the rights of all countries, whether large or small, to win, to rise, to prosper and to determine their own destiny.
To realise that future, the Asia-Pacific security architecture must be inclusive, it must be open, it must be transparent. And it must respect rights and not just might. It cannot shy away from hard issues. It must provide a forum to openly discuss the challenges we face so that we can tackle them collectively. It must be action-oriented to help us manage today’s challenges and prevent tomorrow’s crises. And it must reward cooperation, not coercion.
That is an audacious idea, but we meet today in a country that demonstrates what determination, consistency and persistence can do. But we do so with a heavy heart. Lee Kuan Yew once said that, ‘Anybody who thinks he’s a statesman, needs to see a psychiatrist.’ But the world lost a great friend, and indeed one of its premier statesmen, with his passing earlier this year. Lee Kuan Yew’s spirit of statesmanship endures, perhaps nowhere more than in this room.
Here, men and women of goodwill come together to think critically about the region’s future. We owe it to Lee Kuan Yew, who described his leadership style as, ‘I set out to do something. I keep on chasing it until it succeeds.’ And we owe it to all those we represent – citizens, organisations, governments and businesses – to work together until we succeed, until every nation can rise and everybody wins. That is the future we all need to keep chasing.
We have succeeded before. Over the past 70 years, the Asia-Pacific has grown and prospered in so many ways. Miracle after miracle has occurred. First Japan, then Taiwan, South Korea, Southeast Asia, including Singapore, rose and prospered. And now China and India are rising and prospering.
And the region is not done yet. Today over 60% of the world’s population lives in the Asia-Pacific. It is the fulcrum of the global economy, one of the fastest-growing regions of the world. That sustained growth, supported by increased regional and international trade, has lifted millions out of poverty and into the middle class. And even though there is still room for improvement, democracy and freedom have spread throughout the region.
Meanwhile, the United States is doing well, too. Following the worst recession since the Great Depression, the US economy has made great gains in both jobs and GDP. Progress will continue because of America’s dynamic and innovative businesses, strong commitment to the rule of law, world-class universities and the domestic energy revolution now under way. And the US military, long the finest fighting force the world has ever known, has improved its readiness while maintaining its unmatched operational edge and unrivalled capabilities.
America’s so-called rebalance has always been about sustaining the progress occurring all around the Asia-Pacific and helping the region continue to fulfil its promise. As Secretary of Defense, I am personally committed to its next phase, in which DoD will deepen long-standing alliances and partnerships, diversify America’s force posture, and make new investments in key capabilities and platforms. The Department is investing in the technologies that are most relevant to this complex security environment, such as new unmanned systems for the air and sea, a new long-range bomber, and new technologies like the electromagnetic railgun, lasers and new systems for space and cyberspace, including a few surprising ones.
As the United States develops new systems, DoD will continue to bring the best platforms and people forward to the Asia-Pacific, such as the latest Virginia-class submarines, the Navy’s P-8 Poseidonsurveillance aircraft, the newest stealth destroyer, the Zumwalt, and brand-new carrier-based E-2DHawkeye early-warning-and-control aircraft.
But the rebalance’s next phase is more than just about security. The United States is increasing economic and diplomatic engagement. The Trans-Pacific Partnership trade agreement, or TPP, just passed an important milestone in the US Congress, and when it is completed it will unlock tremendous economic opportunities not only for the United States, but for countries across the Pacific Rim. It will create a diverse network of trade and investment relations driven by TPP’s high standards, reducing reliance on any one network.
Diplomatically, Secretary Kerry and other members of the Cabinet are making frequent visits to the region and hosting many of their counterparts this year, and President Obama will meet a number of Asian leaders at the White House before travelling here again in November.
The entire Obama administration and many others in Washington, both Republican and Democrat, are devoted to the rebalance. The rebalance enjoys strong bipartisan support in Congress, as you can see from the large and distinguished congressional delegation joining me here today. Senator McCain, Senator Reed, Senator Hirono, Senator Ernst, Senator Gardner, Senator Sullivan, have been and will continue to be leaders in this important national effort.
And that is because for decade upon decade, regardless of what else was going on at home or in other parts of the world, during Democratic and Republican presidencies, in times of surplus and deficit, war and peace, the United States has stood with its allies and partners here and helped to maintain peace and stability in the Asia-Pacific. And the United States always will.
It’s important to remember that America’s rebalance, and our overall long-standing strategy to promote an Asia-Pacific regional security architecture where everyone rises, has never aimed to hold any nation back or push any country down. The United States wants every nation to have an opportunity to rise and prosper and win, because it is good for the region and good for all of our countries.
Indeed, as countries across the Asia-Pacific rise, as nations develop, as military spending increases and as economies thrive, we expect to see changes in how countries define and pursue their interests and ambitions.
In addition to those changes, we have seen the region’s complex security environment become more fraught. North Korea continues to provoke. Decades-long disputes over rocks and shoals are compounded by quarrels over fishing rights, energy resources and freedom of access to international waters and airspace. As the challenge of climate change looms larger, natural disasters not only threaten lives, but also upset trade and economic growth. And at the same time, terrorism, foreign fighters, cyber attacks and trafficking in both people and narcotics plague this region like any other.
These challenges risk upsetting the positive trajectory we have all been on and the rise of so many in the Asia-Pacific. That can make it hard to remember our common interests, but the progress we have made, and must continue, demands that we do so.
Unlike elsewhere in the world, the peace in the Asia-Pacific has never been maintained by a region-wide alliance like NATO in Europe. And that made sense for the Asia-Pacific, with its unique history, geography and politics. Instead, regional peace, stability and security here have required all of our nations coming together behind shared interests.
We must continue to come together. Today and in the years ahead, security must be the shared responsibility of all of us, all our nations. With the strengthening of the East Asia Summit, we have the foundation for a stronger architecture. It is incumbent upon all of us to make it better by reaffirming our long-standing rules and norms, strengthening our institutions, modernising alliances, enhancing capabilities and improving connectivity.
As President Obama said in Brisbane last year, an effective security order for Asia must be based not on spheres of influence or coercion or intimidation where big nations bully the small, but on alliances of mutual security, international law and international norms, and the peaceful resolution of disputes.
First, we must all reaffirm the guiding principles and the rules that have served this region so well. Disputes should be resolved peacefully through diplomacy, not aggression or intimidation. All countries should have the right to freedom of navigation and overflight so global commerce can continue unimpeded. And all nations should be able to make their own security and economic choices free from coercion.
These are the rights of all nations. They are not abstractions, nor are they subject to the whims of any one country. They are not privileges to be granted or withdrawn by any country. These rules make sense. They have worked and they can continue to help all our nations to rise, so long as we reinforce them instead of putting them at risk.
Second, we must strengthen regional institutions. The nations of ASEAN have laid the foundation for the architecture in Southeast Asia that we enjoy today, and ASEAN will continue to be central to it. That is why the United States and the Department of Defense are making an affirmative investment of time, resources and engagement in ASEAN. That is why America has committed to sending the new US Defense Advisor to augment the US mission to ASEAN, in order to improve coordination and information sharing for humanitarian and disaster response and for maritime security. That is also why I plan to travel to Malaysia in November for this year’s ADMM-Plus meeting. As ASEAN works to build its community in the years ahead, the United States encourages member countries to continue to seek out new and innovative ways to work together and pool resources to maintain regional security.
Third, America’s alliances and partnerships have been the bedrock of peace and stability in the Asia-Pacific for decades, and the United States is working with allies like Australia, Japan, the Republic of Korea, Thailand and the Philippines to be sure all our alliances continue to serve this vital function. Modernisation means changing these alliances to address the evolving threat environment, as the United States has done with South Korea, and growing those alliances into platforms for regional and global cooperation, as we have done with Australia and Japan.
Under Prime Minister Abe, Japan is increasing its engagement in Southeast Asia. Through the recently updated Guidelines for US–Japan Defense Cooperation, the United States and Japan will be able to do more as an alliance in the region and beyond. Forward-stationing America’s most advanced capabilities in Japan, such as the Global Hawk long-range surveillance drone, AEGIS ballistic-missile-defence destroyers, and the recently announced CV-22 Osprey, will enable further rapid and allied responses to regional contingencies.
Meanwhile, the US–Korea alliance not only assures deterrence and stability on the Korean Peninsula, it increasingly works for the region as well. And in Australia, US and Australian forces now train side by side, not only with each other, as they have for many years, but also with friends and partners across Southeast Asia.
Beyond alliances, the United States is also deepening its partnerships with friends across the region, including India and Vietnam, where, as I said, I will travel next week. The United States is looking for new ways to complement India’s Act East policy and find meaningful areas of cooperation in the Asia-Pacific. And the 2015 US–India Defense Framework that I will sign next week will open up this relationship on everything from maritime security to aircraft-carrier and jet-engine-technology cooperation.
We are leveraging America’s alliances and partnerships to pursue new forms of cooperation, and that is why America’s trilateral networks are blossoming also. With Japan and Australia, the United States is strengthening maritime security in Southeast Asia and expanding trilateral exercises and exploring defence-technology cooperation. With Japan and Korea, the United States is building on a first-of-its-kind information-sharing arrangement that will help them collectively deter and respond to crises. And with Japan and India, the United States is sharing lessons learned on disaster responses and building greater maritime security cooperation.
Fourth, in addition to strengthening relationships, we must enhance the capacities of the regional security architecture, particularly on maritime security. American men and women in uniform are working together with countries in the region to build that capacity, especially on maritime security.
For example, the USS Fort Worth, one of the Navy’s nimble littoral combat ships, just returned from a regional tour where it was welcomed everywhere from South Korea to Southeast Asia. And Singapore’s willingness to host LCS ships like Fort Worth helps all of us respond more quickly and effectively to regional crises. For example, when AirAsia Flight 8501 disappeared this past winter, the Fort Worth was able to be on the scene within 24 hours to help with search and recovery.
We are doing even more together. In Vietnam, where I will travel next, the United States is providing equipment and infrastructure support to the Vietnamese coastguard. Just this month in Malaysia, the USSCarl Vinson carrier strike group participated in air-combat training with Malaysian air and surface units. In the Philippines, the United States is helping to build a National Coast Watch system to improve Manila’s maritime-domain awareness. And in Indonesia, America recently began conducting sea-surveillance exercises together, which included, for the first time, flight portions over the South China Sea.
And that is just the start. Today, I am pleased to announce the DoD will be launching a new Southeast Asia Maritime Security Initiative. And thanks to the leadership of the senators here today and others, Congress has taken steps to authorise up to $425 million for these maritime capacity-building efforts.
And fifth, to ensure that our institutions, alliances, partnerships and capability-building efforts meet their potential, we must be better connected. We can accomplish this by working together, communicating better and developing habits of cooperation.
Every year the United States helps plan and host hundreds of exercises and engagements in this region. From Foal Eagle to Balikatan, from Malabar to Garuda Shield, RIMPAC and Talisman Sabre to Cobra Gold, with every engagement we get smarter and more effective together, while decreasing the risk of misinterpretation and miscalculation.
We can also limit this risk by improving communication further. For example, the United States and China have agreed to two historic confidence-building agreements this past fall, and the United States hopes to do more. We are working to complete another measure this year that aims to prevent dangerous air-to-air encounters. Building better habits of US–China military-to-military cooperation not only benefits both countries, but benefits the whole region as well.
Beyond exercises and military-to-military cooperation, we also build habits of cooperation when we work together to confront real-world challenges, such as responding to natural disasters and other humanitarian crises. These efforts are critically important in a disaster-prone region. Just a few weeks ago, the United States worked together with partners to respond to Nepal’s tragic earthquake, with US marines based in Okinawa helping alongside India, Japan, China, Thailand and others.
And we all don’t just work together, we sacrifice together. Tragically, six US marines and two Nepalese soldiers perished when their helicopter went missing in the mountains during relief operations. Their loss will not be forgotten. Together, we can honour their memory by continuing the work they began.
America’s been here after typhoons, earthquakes and plane crashes, and America will keep being here, committed to the long-standing practice of playing a part, a pivotal part, in assuring safety and stability in the region.
We face today another humanitarian crisis. As we speak, an urgent refugee situation is unfolding in the Bay of Bengal that requires both a comprehensive solution and quick action to save lives. I want to commend Malaysia’s leadership as well as Indonesia, Thailand and others, for working along with the United States and others to locate the migrants and prepare search-and-rescue operations.
These humanitarian efforts and the habits of cooperation they help form demonstrate what we can do when we work together. Working together as we have in Nepal, in the fight against piracy and in preventing illegal trafficking and fishing in the Gulf of Thailand, just to name a few examples, allows us to do more and better around the region. And that is how we reach the future a stronger security architecture affords, a future where everyone continues to rise and everyone continues to win.
To realise that future, we must tackle urgent issues like the security and stability of the South China Sea. Yesterday, I took an aerial transit of the Strait of Malacca, and when viewed from the air, it is even clearer how critical this region’s waterways are to international trade and energy resources. We have all benefited from free and open access to the South China Sea and the Strait of Malacca. We all have a fundamental stake in the security of the South China Sea. And that is why we all have deep concerns about any party that attempts to undermine the status quo and generate instability there, whether by force, coercion or simply by creating irreversible facts on the ground, in the air or in the water.
Now, it is true that almost all the nations that claim parts of the South China Sea have developed outposts over the years of differing scope and degree. In the Spratly Islands, Vietnam has 48 outposts; the Philippines, eight; Malaysia, five; and Taiwan one. Yet, one country has gone much further and much faster than any other, and that is China.
China has reclaimed over 2,000 acres, more than all other claimants combined, and more than in the entire history of the region. And China did so in only the last 18 months. It is unclear how much further China will go. That is why this stretch of water has become a source of tension in the region and front-page news around the world.
The United States is deeply concerned about the pace and scope of land reclamation in the South China Sea, the prospect of further militarisation, as well as the potential for these activities to increase the risk of miscalculation or conflict among claimant states. As a Pacific nation, a trading nation and a member of the international community, the United States has every right to be involved and concerned.
But these are not just American concerns. Nations across the region and the world, and many of you here in the room today, have also voiced the same concerns and raised questions about China’s intentions in constructing these massive outposts. So let me make clear the position of the United States.
First, we want a peaceful resolution of all disputes. To that end, there should be an immediate and lasting halt to land reclamation by all claimants. We also oppose any further militarisation of disputed features. We all know there is no military solution to the South China Sea disputes. Right now, at this critical juncture, it is time for renewed diplomacy focused on finding a lasting solution that protects the rights and the interests of all. As it is central to the regional security architecture, ASEAN must be a part of this effort. The United States encourages ASEAN and China to conclude a Code of Conduct this year. America will support the right of claimants to pursue international legal arbitration and other peaceful means to resolve these disputes, just as we will oppose coercive tactics.
Second, the United States will continue to protect freedom of navigation and overflight, principles that have ensured security and prosperity in this region for decades. There should be no mistake: the United States will fly, sail and operate wherever international law allows, as US forces do all over the world. America, alongside its allies and partners in the regional architecture, will not be deterred from exercising these rights – the rights of all nations. After all, turning an underwater rock into an airfield simply does not afford the rights of sovereignty or permit restrictions on international air or maritime transit.
Finally, with its actions in the South China Sea, China is out of step with both the international rules and norms that underscore the Asia-Pacific security architecture, and the regional consensus that favours diplomacy and opposes coercion. These actions are spurring nations to respond together in new ways; in settings as varied as the East Asia Summit to the G7, countries are speaking up for the importance of stability in the South China Sea. Indonesia and the Philippines are putting aside maritime disputes and resolving their claims peacefully. In venues like ADMM-Plus and the East Asia Maritime Forum, nations are seeking new protocols and procedures to build maritime cooperation.
The United States will always stand with its allies and partners. It is important for the region to understand that America is going to remain engaged, continue to stand up for international law and universal principles, and help provide security and stability in the Asia-Pacific for decades to come.
The South China Sea is just one issue we will face as the Asia-Pacific continues to rise and prosper. There will surely be others. We cannot predict what challenges the future holds. However, we do know how we could work to ensure the peace and prosperity of the region and the opportunity to rise for all nations and all people. For that to happen, we must do so together.
What the region needs instead is an architecture where everybody rises and everybody wins. That is what is happening across the region right now. We come together on a daily basis to settle disputes, respond to crises and prevent conflict. For example, in the Bay of Bengal, India and Bangladesh have proven that diplomacy can work in resolving maritime differences. In Southeast Asia, nations like Singapore, Vietnam and Malaysia are developing new training facilities that will build regional capacity in peacekeeping, disaster relief and counter-terrorism. In the Indian Ocean, many nations, including China, are rooting out the scourge of piracy.
But we all know we have more work to do. By taking steps now to ensure the regional architecture that has reinforced norms, stronger institutions and alliances, more capabilities and deeper connectivity, we can ensure our successors at the Shangri-La Dialogue in 20 years will be talking about the challenges and opportunities presented by the rise of yet other Asia-Pacific nations. But I also hope they will be discussing, perhaps, the latest US–China–India multilateral maritime exercise, a Japan–ROK joint disaster response in the South China Sea, an ASEAN-wide security network, a new understanding for cyberspace that ensures security and free flow of information. If those are the conversations at Shangri-La in 2035, we will have succeeded. We will still face challenges and crises, but we will face them together, with a regional security architecture where everyone rises and everybody wins, and that will be a worthy legacy. Thank you.
http://www.iiss.org/en/events/shangri%20la%20dialogue/archive/shangri-la-dialogue-2015-862b/plenary1-976e/carter-7fa0
https://www.iiss.org/en/events/shangri-s-la-s-dialogue
(With Google Translation Tool, presumed & revised by Vanson Tran)
Hoa Kỳ và thách thức của châu Á-Thái Bình Dương An ninh: Ashton Carter
Như Delivered
Vâng, cảm ơn bạn, John. Cảm ơn về sự giới thiệu loại. Cảm ơn bạn đã tài trợ cho diễn đàn này đáng chú ý. Trong suốt lịch sử của nó, IISS đã tổ chức các cuộc hội thoại vô giá như Shangri-La Đối thoại và sản xuất học bổng quan trọng, và thông qua tất cả các bạn đã làm cho thế giới của chúng ta an toàn hơn. Thay mặt của Hoa Kỳ, cảm ơn bạn.
Một lý do tôi đã được hưởng đến cuộc đối thoại này kể từ khi tham dự nó lần đầu tiên, như John lưu ý, trong năm 2002, là cơ hội để ghé thăm với rất nhiều người bạn tốt của Hoa Kỳ có ở khu vực này. Trên đường đến khu vực Đông Nam Á, tôi đã tham dự một sự thay đổi của chỉ huy buổi lễ, Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương của Mỹ ở Hawaii, và ở đó tôi đã gặp gỡ với Bộ trưởng Quốc phòng Philippines Gazmin Quốc. Và khi tôi đến Singapore, tôi đã có cơ hội đến thăm với Thủ tướng Lee, người đã đưa ra một bài phát biểu đặc trưng khôn ngoan và sắc sảo đêm qua, và với Bộ trưởng Ng để nói về những thách thức khu vực và một mối quan hệ quốc phòng làm sâu sắc hơn. Tất nhiên, tôi thấy rất nhiều bạn bè và đối tác ở đây ngày hôm nay, và tôi sẽ gặp gỡ với nhiều bạn sau khi các phiên này.
Từ Singapore, tôi sẽ đi du lịch đến Việt Nam, với các chuyến thăm tại Hải Phòng và sau đó Hà Nội, nơi Bộ trưởng Quốc phòng Việt Tổng Thanh và tôi sẽ ký một tuyên bố tầm nhìn chung cho hợp tác vận hành cao hơn, lần đầu tiên rằng Hoa Kỳ và Việt Nam cam kết sẽ làm như vậy.
Và sau đó tôi sẽ bay sang Ấn Độ để tham quan Bộ Tư lệnh Hải quân Đông tại Vizag và gặp gỡ với đối tác của tôi ở New Delhi ký Khung Mỹ-Ấn Độ Quốc phòng mới này sẽ hướng dẫn hợp tác quân sự giữa chúng ta trong thập kỷ tới.
Mỗi một điểm dừng, giống như lần tôi đến Nhật Bản và Hàn Quốc vào tháng trước, là một lời nhắc nhở về các nhu cầu khu vực để tham gia American dai dẳng và tầm quan trọng của kiến ​​trúc an ninh khu vực đó đã giúp rất nhiều quốc gia châu Á-Thái Bình Dương sẽ tăng lên và phát triển thịnh vượng.
Và đó là chủ đề của nhận xét của tôi ngày hôm nay. Hoa Kỳ muốn một cấu trúc khu vực chia sẻ đó là đủ mạnh, đủ khả năng và đủ kết nối để đảm bảo rằng tất cả các dân tộc châu Á-Thái Bình Dương và các quốc gia có cơ hội tăng lên và tiếp tục tăng trong tương lai. Hoa Kỳ mong muốn một tương lai trong đó một ngư dân Indonesia, một giám đốc năng lượng từ Malaysia, một doanh nhân đến từ Singapore, một chủ doanh nghiệp nhỏ từ California và một doanh nhân Trung Quốc, chỉ cần đến một vài tên, có an ninh và cơ hội để gia tăng và phát triển thịnh vượng. Và Hoa Kỳ muốn bảo vệ quyền lợi của tất cả các quốc gia, dù lớn hay nhỏ, để giành chiến thắng, tăng, phát triển thịnh vượng và quyết định vận mệnh của mình.
Để nhận ra tương lai đó, các kiến ​​trúc an ninh châu Á-Thái Bình Dương phải hoà nhập, nó phải được mở, nó phải được minh bạch. Và nó phải tôn trọng quyền và không chỉ có thể. Nó không thể né tránh những vấn đề khó khăn. Nó phải cung cấp một diễn đàn để thảo luận cởi mở với những thách thức chúng ta đối mặt để chúng tôi có thể giải quyết chúng chung. Nó phải được định hướng hành động để giúp chúng tôi quản lý các thách thức hiện nay và ngăn chặn khủng hoảng của ngày mai. Và nó phải thưởng cho sự hợp tác, không ép buộc.
Đó là một ý tưởng táo bạo, nhưng chúng ta gặp ngày hôm nay trong một đất nước mà thể hiện những gì quyết tâm, nhất quán và kiên trì có thể làm. Nhưng chúng tôi làm như vậy với một trái tim nặng. Lee Kuan Yew đã từng nói rằng, “Bất cứ ai nghĩ rằng ông là một chính khách, cần phải nhìn thấy một bác sĩ tâm thần.” Nhưng thế giới đã mất một người bạn tuyệt vời, và thực sự là một chính khách hàng đầu của mình, với ông qua đời hồi đầu năm nay. Tinh thần của người có địa vị Lee Kuan Yew chịu đựng, có lẽ không nơi nào hơn trong căn phòng này.
Ở đây, người đàn ông và phụ nữ thiện chí đến với nhau để suy nghĩ nghiêm túc về tương lai của khu vực. Chúng tôi nợ cho Lee Kuan Yew, người đã mô tả phong cách lãnh đạo của ông như sau, ‘tôi đặt ra để làm một cái gì đó. Tôi tiếp tục đuổi theo nó cho đến khi nó thành công “Và chúng ta nợ nó cho tất cả những người chúng tôi đại diện -. Công dân, tổ chức, các chính phủ và các doanh nghiệp – để làm việc cùng nhau cho đến khi chúng tôi thành công, cho đến khi mỗi quốc gia có thể tăng lên và mọi người đều thắng. Đó là tương lai tất cả chúng ta cần phải tiếp tục đuổi theo.
Chúng tôi đã thành công trước đó. Hơn 70 năm qua, khu vực châu Á-Thái Bình Dương đã phát triển và thành công trong rất nhiều cách. Miracle sau phép lạ đã xảy ra. Đầu tiên Nhật Bản, sau đó Đài Loan, Hàn Quốc, Đông Nam Á, bao gồm Singapore, hoa hồng và thịnh vượng. Và bây giờ Trung Quốc và Ấn Độ đang gia tăng và thịnh vượng.
Và khu vực này không được thực hiện chưa. Hôm nay trên 60% dân số thế giới sống ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Đó là điểm tựa của nền kinh tế toàn cầu, một trong những khu vực phát triển nhanh nhất trên thế giới. Đó là tăng trưởng bền vững, được hỗ trợ bởi sự gia tăng thương mại khu vực và quốc tế, đã đưa hàng triệu người thoát khỏi đói nghèo và vào tầng lớp trung lưu. Và mặc dù vẫn còn chỗ cho cải tiến, dân chủ và tự do đã lan rộng khắp khu vực.
Trong khi đó, Hoa Kỳ đang làm tốt, quá. Sau cuộc suy thoái tồi tệ nhất kể từ cuộc Đại suy thoái, nền kinh tế Mỹ đã có lợi nhuận lớn trong cả công việc và GDP. Tiến độ sẽ tiếp tục vì các doanh nghiệp năng động và sáng tạo của Mỹ, cam kết mạnh mẽ với các quy định của pháp luật, các trường đại học đẳng cấp thế giới và cuộc cách mạng năng lượng trong nước đang tiến hành. Và quân đội Mỹ, từ lâu các lực lượng chiến đấu tốt nhất thế giới từng được biết đến, đã được cải thiện sự sẵn sàng trong khi duy trì lợi thế cạnh hoạt động và khả năng vô song chưa từng có của nó.
Cái gọi là rebalance của Mỹ luôn luôn là về việc duy trì sự tiến bộ xảy ra trên toàn khu vực châu Á-Thái Bình Dương và giúp khu vực này tiếp tục thực hiện lời hứa của mình. Bộ trưởng Quốc phòng, tôi cá nhân cam kết giai đoạn tiếp theo, trong đó DoD sẽ tăng cường các liên minh lâu đời và quan hệ đối tác, đa dạng hóa lực lượng tư thế của nước Mỹ, và thực hiện đầu tư mới trong lực lượng chủ chốt và nền tảng. Trụ sở của Cục đầu tư vào các công nghệ có liên quan nhất đến môi trường an ninh phức tạp này, chẳng hạn như các hệ thống không người lái mới cho không khí và nước biển, một máy bay ném bom tầm xa mới, và các công nghệ mới như railgun điện, laser và hệ thống mới cho không gian và không gian mạng, trong đó có một số ít những người đáng ngạc nhiên.
Khi Hoa Kỳ phát triển hệ thống mới, DoD sẽ tiếp tục mang lại những nền tảng tốt nhất và người về phía trước để châu Á-Thái Bình Dương, như các tàu ngầm lớp Virginia mới nhất, P-8 máy bay Poseidonsurveillance của Hải quân Mỹ, tàu khu trục tàng hình mới nhất, Zumwalt, và trên tàu sân bay E-2DHawkeye máy bay cảnh báo sớm và kiểm soát thương hiệu mới.
Nhưng giai đoạn tiếp theo của rebalance là nhiều hơn chỉ là về an ninh. Hoa Kỳ đang ngày càng tăng kết kinh tế và ngoại giao. Hiệp định thương mại đối tác xuyên Thái Bình Dương, hoặc TPP, chỉ cần thông qua một cột mốc quan trọng trong Quốc hội Mỹ, và khi nó được hoàn thành, nó sẽ mở khóa các cơ hội kinh tế to lớn không chỉ đối với Hoa Kỳ, nhưng đối với các nước trên Thái Bình Dương. Nó sẽ tạo ra một mạng lưới đa dạng của các mối quan hệ thương mại và đầu tư thúc đẩy bởi các tiêu chuẩn cao của TPP, giảm sự phụ thuộc vào bất kỳ một mạng.
Ngoại giao, trưởng Kerry và các thành viên khác trong nội các được làm thường xuyên đến thăm khu vực và lưu trữ nhiều đối tác của họ trong năm nay, và Tổng thống Obama sẽ gặp gỡ một số nhà lãnh đạo châu Á tại Nhà Trắng trước khi đi du lịch ở đây một lần nữa trong tháng mười một.
Toàn bộ chính quyền Obama và nhiều người khác ở Washington, cả hai đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ, được dành cho các rebalance. Các rebalance được sự ủng hộ của cả hai đảng trong Quốc hội mạnh mẽ, như bạn có thể nhìn thấy từ các phái đoàn quốc hội lớn và nổi bật khi tham gia tôi ở đây ngày hôm nay. Thượng nghị sĩ McCain, Thượng nghị sĩ Reed, Thượng nghị sĩ Hirono, Thượng nghị sĩ Ernst, Thượng nghị sĩ Gardner, Thượng nghị sĩ Sullivan, đã, đang và sẽ tiếp tục là nhà lãnh đạo trong nỗ lực quốc gia quan trọng này.
Và đó là bởi vì đối với thập kỷ sau khi thập kỷ, bất kể những gì khác đang xảy ra ở nhà hoặc ở các bộ phận khác trên thế giới, trong nhiệm kỳ tổng thống của đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa, trong thời gian thặng dư và thâm hụt, chiến tranh và hòa bình, Hoa Kỳ đã đứng với nó các đồng minh và đối tác ở đây và giúp duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Và Hoa Kỳ sẽ luôn luôn.
Điều quan trọng là phải nhớ rằng rebalance của Mỹ, và chiến lược lâu dài tổng thể của chúng tôi để thúc đẩy một kiến ​​trúc an ninh khu vực châu Á-Thái Bình Dương, nơi tất cả mọi người tăng lên, chưa bao giờ nhằm giữ bất kỳ đất nước trở lại hoặc đẩy xuống bất cứ nước nào. Hoa Kỳ muốn mọi quốc gia để có một cơ hội để gia tăng và phát triển thịnh vượng và giành chiến thắng, bởi vì nó là tốt cho khu vực và tốt cho tất cả các quốc gia của chúng tôi.
Thật vậy, khi các quốc gia trên khắp châu Á-Thái Bình Dương tăng, khi các quốc gia phát triển, như tăng chi tiêu quân sự và các nền kinh tế phát triển mạnh, chúng tôi mong đợi để xem những thay đổi trong cách các nước xác định và theo đuổi lợi ích và tham vọng của họ.
Ngoài những thay đổi đó, chúng ta đã thấy môi trường an ninh phức tạp của khu vực trở nên đầy hơn. Bắc Triều Tiên tiếp tục khiêu khích. Nhiều thập kỷ dài tranh chấp trên đá và bãi cát ngầm được kết hợp bởi các cuộc tranh cãi về quyền đánh bắt cá, các nguồn tài nguyên năng lượng và tự do tiếp cận với vùng biển và không phận quốc tế. Như những thách thức của biến đổi khí hậu lớn hơn khung dệt, thiên tai không chỉ đe dọa cuộc sống, nhưng cũng buồn và thương mại tăng trưởng kinh tế. Và đồng thời, khủng bố, chiến binh nước ngoài, các cuộc tấn công không gian mạng và cùng buôn bán ở cả người và ma túy bệnh dịch hạch khu vực này giống như bất kỳ khác.
Những thách thức này có nguy cơ làm ảnh hưởng đến quỹ đạo tích cực, chúng tôi đã được tất cả trên và sự trỗi dậy của rất nhiều người ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Điều đó có thể làm cho nó khó nhớ lợi ích chung của chúng ta, nhưng những tiến bộ chúng tôi đã thực hiện, và phải tiếp tục, đòi hỏi chúng ta làm như vậy.
Không giống như ở những nơi khác trên thế giới, hòa bình trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương đã không bao giờ được duy trì bởi một liên minh khu vực rộng lớn như NATO ở châu Âu. Và điều đó có ý nghĩa đối với khu vực châu Á-Thái Bình Dương, với lịch sử độc đáo, địa lý và chính trị của nó. Thay vào đó, khu vực hòa bình, ổn định và an ninh ở đây đã yêu cầu tất cả các quốc gia của chúng tôi đến với nhau đằng sau lợi ích chung.
Chúng ta phải tiếp tục đến với nhau. Hôm nay và trong những năm tới, bảo đảm phải là trách nhiệm chung của tất cả chúng ta, tất cả các quốc gia của chúng tôi. Với sự tăng cường của Hội nghị thượng đỉnh Đông Á, chúng ta có nền tảng cho một kiến ​​trúc mạnh mẽ hơn. Phận sự của tất cả chúng ta để làm cho nó tốt hơn bằng cách tái khẳng định nguyên tắc và chuẩn mực lâu đời của chúng tôi, tăng cường tổ chức của chúng tôi, hiện đại hóa các liên minh, khả năng tăng cường và cải thiện khả năng kết nối.
Như Tổng thống Obama cho biết trong Brisbane năm ngoái, trật tự an toàn hiệu quả cho châu Á phải không dựa trên phạm vi ảnh hưởng hoặc bị ép buộc hoặc đe dọa mà các quốc gia lớn bắt nạt nhỏ, nhưng trên các liên minh an ninh lẫn nhau, luật pháp quốc tế và các chuẩn mực quốc tế, và hòa bình giải quyết tranh chấp.
Đầu tiên, tất cả chúng ta phải khẳng định lại các nguyên tắc hướng dẫn và các quy tắc đã phục vụ khu vực này rất tốt. Tranh chấp nên được giải quyết một cách hòa bình thông qua ngoại giao, không gây hấn hay đe dọa. Tất cả các nước cần phải có quyền tự do hàng hải và thương mại hàng không toàn cầu để có thể tiếp tục bị cản trở. Và tất cả các quốc gia sẽ có thể làm cho an ninh của chính họ và sự lựa chọn kinh tế tự do từ sự ép buộc.
Đây là quyền của tất cả các quốc gia. Họ không phải là khái niệm trừu tượng, cũng không phải là họ tuân theo các ý tưởng bất chợt của một nước. Họ không phải là đặc quyền để được cấp hoặc thu hồi bất cứ nước nào. Những quy định này có ý nghĩa. Họ đã làm việc và họ có thể tiếp tục giúp đỡ tất cả các quốc gia của chúng ta tăng lên, do đó, miễn là chúng ta củng cố chúng thay vì đặt họ vào nguy cơ.
Thứ hai, chúng ta phải tăng cường các tổ chức khu vực. Các quốc gia ASEAN đã đặt nền móng cho các kiến ​​trúc trong khu vực Đông Nam Á mà chúng ta được hưởng ngày hôm nay, và ASEAN sẽ tiếp tục là trung tâm của nó. Đó là lý do tại sao Hoa Kỳ và Bộ Quốc phòng Mỹ đang thực hiện đầu tư khẳng định về thời gian, nguồn lực và sự tham gia trong ASEAN. Đó là lý do tại sao Mỹ đã cam kết sẽ gửi các cố vấn quốc phòng mới của Mỹ để tăng cường cho sứ mệnh của Mỹ với các nước ASEAN, nhằm nâng cao sự phối hợp và chia sẻ cho ứng phó nhân đạo và thiên tai và an ninh hàng hải thông tin. Đó cũng là lý do tại sao tôi có kế hoạch đi du lịch đến Malaysia trong tháng mười một cho cuộc họp ADMM-Plus của năm nay. Khi ASEAN hoạt động để xây dựng cộng đồng của mình trong những năm tới, Hoa Kỳ khuyến khích các nước thành viên để tiếp tục tìm kiếm những cách thức mới và sáng tạo để làm việc cùng nhau và các nguồn lực để duy trì hồ bơi an ninh khu vực.
Thứ ba, liên minh và quan hệ đối tác của Mỹ đã là nền tảng của hòa bình và ổn định trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương trong nhiều thập kỷ, và Hoa Kỳ đang hợp tác với các đồng minh như Úc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan và Philippines để đảm bảo tất cả các liên minh của chúng tôi tiếp tục phục vụ chức năng quan trọng này. Hiện đại hóa nghĩa là thay đổi những liên minh để giải quyết các mối đe dọa môi trường phát triển như Hoa Kỳ đã thực hiện với Hàn Quốc, và phát triển các liên minh thành nền tảng cho hợp tác khu vực và toàn cầu, như chúng ta đã làm với Australia và Nhật Bản.
Theo Thủ tướng Abe, Nhật Bản đang gia tăng sự tham gia của mình trong khu vực Đông Nam Á. Thông qua Hướng dẫn cập nhật gần đây về hợp tác quốc phòng Hoa Kỳ-Nhật Bản, Hoa Kỳ và Nhật Bản sẽ có thể làm được nhiều hơn như một liên minh trong và ngoài khu vực. Forward-phòng đóng khả năng tiên tiến nhất của Mỹ ở Nhật Bản, chẳng hạn như Global Hawk tầm xa giám sát không người lái, tàu khu trục Aegis đạn đạo-phòng thủ tên lửa, và gần đây đã công bố CV-22 Osprey, sẽ cho phép thêm phản hồi nhanh chóng và liên minh để dự phòng trong khu vực.
Trong khi đó, liên minh Mỹ-Hàn Quốc không chỉ đảm bảo cho sự răn đe và ổn định trên bán đảo Triều Tiên, nó càng làm cho khu vực này là tốt. Ở Úc, Mỹ và các lực lượng Úc hiện nay đào tạo bên cạnh, không chỉ với nhau, vì họ có trong nhiều năm, nhưng còn với bạn bè và đối tác trên toàn khu vực Đông Nam Á.
Ngoài các liên minh, Hoa Kỳ cũng đang làm sâu sắc hơn quan hệ đối tác với bạn bè trong khu vực, bao gồm Ấn Độ và Việt Nam, ở đâu, như tôi đã nói, tôi sẽ đi du lịch vào tuần tới. Hoa Kỳ đang tìm kiếm những cách thức mới để bổ sung cho chính sách Luật Đông của Ấn Độ và khu vực tìm ý nghĩa của sự hợp tác trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Và khung 2015 Mỹ-Ấn Độ Quốc phòng rằng tôi sẽ ký vào tuần tới sẽ mở ra mối quan hệ này trên tất cả mọi thứ từ an ninh hàng hải cho tàu sân bay và máy bay phản lực tác động cơ-công nghệ.
Chúng tôi đang tận dụng liên minh và quan hệ đối tác của Mỹ để theo đuổi các hình thức hợp tác mới, và đó là lý do tại sao các mạng ba bên của Mỹ đang nở rộ cũng. Với Nhật Bản và Australia, Hoa Kỳ đang tăng cường an ninh hàng hải ở Đông Nam Á và mở rộng tập trận ba bên và khám phá hợp tác quốc phòng-công nghệ. Với Nhật Bản và Hàn Quốc, Hoa Kỳ được xây dựng trên một thỏa thuận chia sẻ thông tin đầu tiên-của-mình-loại mà sẽ giúp họ ngăn chặn và đối phó với các cuộc khủng hoảng chung. Và với Nhật Bản và Ấn Độ, Hoa Kỳ đang chia sẻ các bài học kinh nghiệm về ứng phó thiên tai và xây dựng hợp tác an ninh hàng hải lớn hơn.
Thứ tư, ngoài việc tăng cường các mối quan hệ, chúng ta phải tăng cường năng lực của các kiến ​​trúc an ninh khu vực, đặc biệt về an ninh hàng hải. Người đàn ông Mỹ và phụ nữ trong bộ đồng phục đang làm việc cùng với các nước trong khu vực để xây dựng khả năng đó, đặc biệt là về an ninh hàng hải.
Ví dụ, chiếc USS Fort Worth, một trong những tàu chiến đấu duyên hải nhanh nhẹn của Hải quân Mỹ, vừa trở về từ một tour du lịch trong khu vực, nơi nó đã được chào đón ở khắp mọi nơi từ Hàn Quốc đến Đông Nam Á. Và sẵn sàng để lưu trữ các tàu LCS như Fort Worth của Singapore sẽ giúp tất cả chúng ta đáp ứng một cách nhanh chóng và hiệu quả hơn với các cuộc khủng hoảng trong khu vực. Ví dụ, khi AirAsia Flight 8501 đã biến mất trong mùa đông này qua, Fort Worth đã có thể được trên hiện trường trong vòng 24 giờ để giúp tìm kiếm và phục hồi.
Chúng tôi đang làm, ngay cả với nhau hơn. Ở Việt Nam, nơi tôi sẽ đi tới, Hoa Kỳ được cung cấp thiết bị và hỗ trợ cơ sở hạ tầng để bảo vệ bờ biển Việt Nam. Chỉ trong tháng này ở Malaysia, nhóm tác chiến tàu sân bay USSCarl Vinson tham gia đào tạo không khí chiến đấu với các đơn vị không khí và bề mặt của Malaysia. Tại Philippines, Hoa Kỳ đang giúp xây dựng một hệ thống Coast sách quốc gia để nâng cao nhận thức hàng hải miền của Manila. Và ở Indonesia, Mỹ gần đây đã bắt đầu tiến hành cuộc tập trận hải giám sát lại với nhau, trong đó bao gồm, lần đầu tiên, phần bay trên vùng biển Nam Trung Quốc.
Và đó mới chỉ là khởi đầu. Hôm nay, tôi rất vui mừng thông báo Bộ Quốc phòng sẽ được tung ra một sáng kiến ​​an ninh hàng hải Đông Nam Á mới. Và nhờ vào sự lãnh đạo của các thượng nghị sĩ ở đây ngày hôm nay và những người khác, Quốc hội đã tiến hành các bước để cho phép lên đến $ 425,000,000 cho các nỗ lực xây dựng năng lực hàng hải.
Và thứ năm, để đảm bảo rằng tổ chức của chúng tôi, liên minh, hợp tác và nỗ lực xây dựng năng lực đáp ứng tiềm năng của họ, chúng ta phải được kết nối tốt hơn. Chúng tôi có thể thực hiện điều này bằng cách làm việc với nhau, giao tiếp tốt hơn và phát triển những thói quen hợp tác.
Mỗi năm Hoa Kỳ giúp kế hoạch và chủ nhà hàng trăm bài tập và các cam kết trong khu vực này. Từ con voi con Eagle để Balikatan, từ Malabar Garuda Shield, RIMPAC và Talisman Sabre để Cobra Gold, với sự tham gia của mỗi chúng ta nên thông minh hơn và hiệu quả hơn với nhau, trong khi giảm được nguy cơ của việc hiểu sai và tính toán sai lầm.
Chúng tôi cũng có thể hạn chế nguy cơ này bằng việc cải thiện giao tiếp. Ví dụ, Hoa Kỳ và Trung Quốc đã đồng ý để hai thỏa thuận lịch sử xây dựng lòng tin mùa thu năm ngoái, và Hoa Kỳ hy vọng sẽ làm được nhiều hơn. Chúng tôi đang làm việc để hoàn thành một biện pháp trong năm nay nhằm ngăn chặn nguy hiểm không-đối-không khí cuộc gặp gỡ. Xây dựng thói quen tốt của Mỹ-Trung Quốc hợp tác không chỉ quân sự với quân sự có lợi cho cả hai nước, nhưng lại lợi ích cho toàn bộ khu vực là tốt.
Ngoài các bài tập và hợp tác quân sự với quân sự, chúng tôi cũng xây dựng những thói quen hợp tác khi chúng tôi làm việc với nhau để đối đầu với những thách thức trong thế giới thực, chẳng hạn như ứng phó với thiên tai và khủng hoảng nhân đạo khác. Những nỗ lực này là cực kỳ quan trọng trong một khu vực dễ bị thiên tai. Chỉ cần một vài tuần trước, Hoa Kỳ đã làm việc cùng với các đối tác để đối phó với trận động đất bi thảm của Nepal, với thủy quân lục chiến Mỹ có trụ sở tại Okinawa giúp cùng với Ấn Độ, Nhật Bản, Trung Quốc, Thái Lan và những người khác.
Và tất cả chúng ta không chỉ cần làm việc cùng nhau, chúng ta hy sinh với nhau. Buồn thay, sáu lính thuỷ Mỹ và hai binh sĩ thiệt mạng khi máy bay trực thăng Nepal của họ đã bị mất tích ở vùng núi trong các hoạt động cứu trợ. Mất mát của họ sẽ không bị lãng quên. Cùng nhau, chúng ta có thể tôn vinh bộ nhớ của họ bằng cách tiếp tục công việc của họ bắt đầu.
Mỹ đã ở đây sau khi bão, động đất và máy bay bị rớt, và Mỹ sẽ tiếp tục được ở đây, cam kết thực hành lâu dài của việc chơi một phần, một phần quan trọng, trong việc đảm bảo an toàn và ổn định trong khu vực.
Chúng tôi phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng nhân đạo ngày nay. Khi chúng tôi nói chuyện, một tình huống khẩn cấp tị nạn đang diễn ra tại vịnh Bengal mà đòi hỏi cả một giải pháp toàn diện và hành động nhanh chóng để cứu mạng sống. Tôi muốn khen lãnh đạo của Malaysia cũng như Indonesia, Thái Lan và những người khác, để làm việc cùng với Hoa Kỳ và những người khác để xác định vị trí những người di cư và chuẩn bị các hoạt động tìm kiếm và cứu hộ.
Những nỗ lực nhân đạo và thói quen của họ hợp tác giúp hình thức chứng minh những gì chúng ta có thể làm gì khi chúng tôi làm việc cùng nhau. Làm việc cùng nhau là chúng tôi có ở Nepal, trong cuộc chiến chống vi phạm bản quyền và trong việc ngăn ngừa nạn buôn bán bất hợp pháp và đánh bắt cá trong Vịnh Thái Lan, chỉ cần đến tên một vài ví dụ, cho phép chúng ta làm nhiều hơn và tốt hơn trong khu vực. Và đó là cách mà chúng ta đạt được trong tương lai một kiến ​​trúc an ninh mạnh mẽ dành, một tương lai mà tất cả mọi người tiếp tục tăng và mọi người tiếp tục giành chiến thắng.
Để nhận ra tương lai đó, chúng ta phải giải quyết các vấn đề khẩn cấp như an ninh và ổn định của khu vực Biển Đông. Hôm qua, tôi mất một quá cảnh từ trên không của eo biển Malacca, và khi nhìn từ không khí, nó thậm chí còn rõ ràng hơn như thế nào quan trọng đường thủy của khu vực này là các nguồn lực thương mại và năng lượng quốc tế. Chúng ta đều đã được hưởng lợi từ miễn phí và truy cập tới Biển Đông và eo biển Malacca. Tất cả chúng ta đều có cổ phần cơ bản trong an ninh của khu vực Biển Đông. Và đó là lý do tại sao tất cả chúng ta có mối quan tâm sâu sắc về bất kỳ bên nào cố gắng làm suy yếu hiện trạng và tạo ra sự bất ổn định ở đó, cho dù bằng vũ lực, ép buộc hoặc chỉ đơn giản bằng cách tạo ra những sự kiện không thể đảo ngược trên mặt đất, trong không khí hoặc trong nước.
Bây giờ, nó là sự thật mà hầu như tất cả các quốc gia mà yêu cầu các bộ phận của Biển Đông đã phát triển các tiền đồn trong những năm qua phạm vi và mức độ khác nhau. Tại quần đảo Trường Sa, Việt Nam có 48 tiền đồn; Philippines, tám; Malaysia, năm; và Đài Loan một. Tuy nhiên, một trong những đất nước đã đi xa hơn và nhanh hơn nhiều so với bất kỳ khác, và đó là Trung Quốc.
Trung Quốc đã khai hoang hơn 2.000 mẫu Anh, nhiều hơn tất cả các bên tranh chấp khác kết hợp, và nhiều hơn trong toàn bộ lịch sử của khu vực. Và Trung Quốc đã làm như vậy chỉ trong vòng 18 tháng qua. Hiện chưa rõ có bao nhiêu hơn nữa Trung Quốc sẽ đi. Đó là lý do tại sao căng nước này đã trở thành một nguồn gây căng thẳng trong khu vực tin tức và trước trang trên toàn thế giới.
Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc về tốc độ và phạm vi thu hồi đất ở Biển Đông, các khách hàng tiềm năng của quân sự hóa hơn nữa, cũng như tiềm năng cho các hoạt động này làm tăng nguy cơ tính toán sai lầm hoặc xung đột giữa các quốc gia yêu sách. Là một quốc gia Thái Bình Dương, một quốc gia thương mại và là thành viên của cộng đồng quốc tế, Hoa Kỳ có mọi quyền để được tham gia và quan tâm.
Nhưng đây không phải chỉ là mối quan tâm của Mỹ. Quốc gia trên khắp các khu vực và trên thế giới, và rất nhiều bạn ở đây trong căn phòng ngày hôm nay, cũng đã lên tiếng cùng mối quan tâm và đặt câu hỏi về ý đồ của Trung Quốc trong việc xây dựng các tiền đồn lớn. Vì vậy, hãy để tôi làm rõ vị trí của Hoa Kỳ.
Đầu tiên, chúng tôi muốn có một giải pháp hòa bình các tranh chấp. Cuối cùng, không nên có một dừng ngay lập tức và lâu dài để cải tạo đất của tất cả các bên. Chúng tôi cũng phản đối bất kỳ quân sự hóa hơn nữa các tính năng tranh chấp. Chúng ta đều biết rằng không có giải pháp quân sự cho các tranh chấp ở Biển Đông. Ngay bây giờ, tại thời điểm quan trọng này, đó là thời gian cho ngoại giao mới tập trung vào việc tìm kiếm một giải pháp lâu dài để bảo vệ các quyền và lợi ích của tất cả. Vì nó là trung tâm của kiến ​​trúc an ninh khu vực, ASEAN phải là một phần của nỗ lực này. Hoa Kỳ khuyến khích ASEAN và Trung Quốc ký kết một Bộ Quy tắc ứng xử DOC trong năm nay. Mỹ sẽ ủng hộ quyền của các bên tranh chấp theo đuổi trọng tài pháp lý quốc tế và biện pháp hòa bình khác để giải quyết các tranh chấp, cũng như chúng ta sẽ phản đối chiến thuật cưỡng chế.
Thứ hai, Hoa Kỳ sẽ tiếp tục bảo vệ tự do hàng hải và hàng không, nguyên tắc đó đã đảm bảo an ninh và thịnh vượng ở khu vực này trong nhiều thập kỷ. Có phải là không có sai lầm: Hoa Kỳ sẽ bay, cánh buồm và hoạt động bất cứ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép, khi các lực lượng Hoa Kỳ làm gì trên toàn thế giới. Mỹ, cùng với các đồng minh và đối tác trong các cấu trúc khu vực của mình, sẽ không được nản chí, không thực hiện các quyền – quyền của tất cả các quốc gia. Sau khi tất cả, biến một tảng đá dưới nước vào một sân bay chỉ đơn giản là không đủ khả năng các quyền chủ quyền và giấy phép hạn chế về hàng không quốc tế, quá cảnh hàng hải.
Cuối cùng, với những hành động của mình ở Biển Đông, Trung Quốc là trong bước với cả các quy tắc quốc tế và chuẩn mực nhấn kiến ​​trúc an ninh châu Á-Thái Bình Dương, và sự đồng thuận trong khu vực mà ủng hộ và phản đối ngoại giao cưỡng chế. Những hành động quốc gia thúc đẩy phản ứng với nhau theo những cách mới; trong cài đặt khác nhau như Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á với G7, các nước đang lên tiếng cho tầm quan trọng của sự ổn định ở Biển Đông. Indonesia và Philippines đang đặt sang một bên tranh chấp hàng hải và giải quyết các yêu cầu của mình một cách hòa bình. Ở những địa điểm như ADMM + và Diễn đàn Hàng hải Đông Nam Á, các quốc gia đang tìm kiếm các giao thức và thủ tục mới để xây dựng hợp tác hàng hải.
Hoa Kỳ sẽ luôn sát cánh cùng các đồng minh và đối tác của mình. Điều quan trọng là cho khu vực để hiểu rằng nước Mỹ sẽ vẫn tham gia, tiếp tục đứng lên cho luật pháp quốc tế và các nguyên tắc phổ quát, và giúp cung cấp an ninh và ổn định trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương trong nhiều thập kỷ tới.
Biển Đông là một vấn đề chúng ta sẽ phải đối mặt khi khu vực châu Á-Thái Bình Dương tiếp tục gia tăng và phát triển thịnh vượng. Chắc chắn sẽ có những người khác. Chúng ta không thể dự đoán những gì thách thức tương lai nắm giữ. Tuy nhiên, chúng tôi biết làm thế nào chúng ta có thể làm việc để đảm bảo hòa bình và thịnh vượng của khu vực và cơ hội để tăng cho tất cả các quốc gia và tất cả mọi người. Để điều đó xảy ra, chúng ta phải làm như vậy với nhau.
Một kiến ​​trúc nơi tất cả mọi người tăng lên và thắng tất cả mọi gì khu vực này cần thay vào đó là. Đó là những gì đang xảy ra trên toàn khu vực ngay bây giờ. Chúng tôi đến với nhau trên một cơ sở hàng ngày để giải quyết các tranh chấp, phản ứng với cuộc khủng hoảng và ngăn chặn xung đột. Ví dụ, ở vịnh Bengal, Ấn Độ và Bangladesh đã chứng minh rằng ngoại giao có thể làm việc trong việc giải quyết những khác biệt trên biển. Ở Đông Nam Á, các quốc gia như Singapore, Việt Nam và Malaysia đang phát triển các cơ sở đào tạo mới mà sẽ xây dựng năng lực khu vực trong gìn giữ hòa bình, cứu trợ thiên tai và chống khủng bố. Ở Ấn Độ Dương, nhiều quốc gia, bao gồm cả Trung Quốc, được rễ ra tai họa của vi phạm bản quyền.
Nhưng tất cả chúng ta biết chúng ta có nhiều việc phải làm. Bằng những bước để bảo đảm sự cấu trúc khu vực có chỉ tiêu cốt thép, chế mạnh hơn và liên minh, khả năng kết nối hơn và sâu hơn, chúng ta có thể đảm bảo kế thừa của chúng tôi tại Đối thoại Shangri-La trong 20 năm sẽ được nói về những thách thức và cơ hội được trình bày bởi các sự gia tăng của các quốc gia châu Á-Thái Bình Dương chưa khác. Nhưng tôi cũng hy vọng họ sẽ được thảo luận, có lẽ, các bài tập hàng hải đa phương Mỹ-Trung Quốc-Ấn Độ mới nhất, ứng phó thảm họa doanh Nhật Bản-Hàn Quốc tại Biển Đông, một mạng lưới an ninh ASEAN-rộng, một sự hiểu biết mới cho không gian mạng, đảm bảo an ninh và tự do thông tin. Nếu đó là những cuộc đàm thoại tại Shangri-La vào năm 2035, chúng ta sẽ thành công. Chúng tôi sẽ vẫn phải đối mặt với những thách thức và các cuộc khủng hoảng, nhưng chúng ta sẽ phải đối mặt với chúng lại với nhau, với một kiến ​​trúc an ninh khu vực nơi mà tất cả mọi người tăng lên và mọi người đều thắng, và đó sẽ là một di sản rất đáng làm.
Cám ơn toàn thể Quý Vị.

Explore posts in the same categories: Uncategorized

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


%d bloggers like this: