A NO TITLE POEM ABOUT THE LOST OF SOUTH VIETNAM

MỜI CÁC BẠN VÀ GIA ĐINH ÔN NHỚ LẠI MIỀN NAM THÂN YÊU CỦA CHÚNG TA, MỘT THỜI HOÀNG KIM CỦA NỀN DÂN CHỦ, TỰ DO VỪA CHỚM NỞ THÌ ĐÃ BỊ QĐ CS MIỀN BẮC VI PHẠM HĐ PARIS, MANG ĐẠI QUÂN VÀO ĐÁNH CHIẾM, KHIẾN HÀNG TRIỆU NGƯỜI DÂN VNCH BỊ DI TẢN TẢN, RƠI VÀO CẢNH TÙ ĐẦY CẢI TẠO, THUYỀN NHÂN, VƯỢT BIÊN BI ĐÁT! ĐANG SUY TƯ, THÌ CUỐI TUẦN NÀY, TÔI NHÂN ĐƯỢC MỘT EMAIL CỦA MỘT NGƯỜI THÂN TỪ XA, CHO TÔI BIÊT MỘTBÀI THƠ CỦA MỘT NGƯỜI BẠN BỘ ĐỘI CỘNG SẢN HAY XÃ HỘI CHỦ NGHĨA, SAU KHI GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, VNCH XONG, ANH VIẾT NÊN MỘT BÀI THƠ KHÔNG ĐỀ, TỪ ANH PHAN HUY SAU KHI HOÀN TẤT CHIÊN DỊCH GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, ANH TA VỀ BẮC SAU ĐÂY, XIN CÁM ƠN ANH PHAN HUY & ANH NGUYEN LŨY NHIỀU:

Bài Thơ Không Đề
(của một người CS sau khi vào Nam về Bắc)
Phan Huy (Danlambao)

Tôi đã biết mình lầm đường lạc lối
Từ sau cái ngày “giải phóng” Miền Nam
Một mùa xuân tang tóc năm bảy lăm
Đi giữa Sài Gòn, tôi nghe mình thầm khóc.

Tôi khóc Miền Nam tự do vừa mất
Và khóc cho mình, chua xót đắng cay
Nửa đời người theo đảng đến hôm nay
Tưởng cứu nước đã trở thành tội ác.

Bởi tôi quá tin nghe theo lời bác
Rằng đảng ta ưu việt nhất hành tinh
Đường ta đi, chủ nghĩa Mac Lê nin
Là nhân phẩm, là lương tri thời đại.

Rằng tại Miền Nam, ngụy quyền bách hại
Dìm nhân dân dưới áp bức bạo tàn
Khắp nơi nơi cảnh đói rách cơ hàn
Đang rên siết kêu than cần giải phóng.

Tôi đã xung phong với bầu máu nóng
Đi cứu Miền Nam ruột thịt nghĩa tình
Chẳng quên mang theo ký gạo để dành
Biếu người bà con trong Nam túng thiếu.

Người dân Miền Nam thật là khó hiểu
Nhà khang trang bỏ trống chẳng còn ai
Phố phồn hoa hoang vắng tự bao giờ
Giải phóng đến sao người ta chạy trốn?

Đến Sài Gòn, tưởng say men chiến thắng
Nào ngờ đâu sụp đổ cả niềm tin
Khi điêu ngoa dối trá hiện nguyên hình
Trước thành phố tự do và nhân bản.

Tôi tìm đến người bà con trong xóm
Nhà xinh xinh, đời sung túc tiện nghi
Kí gạo đem theo nay đã mốc xì
Tôi vội vã dấu vào trong túi xách.

Anh bà con tôi- một ngươi công chức
Nét u buồn nhưng cũng cố làm vui
Đem tặng cho tôi một cái đồng hồ
Không người lái, Sei-ko, hai cửa sổ.

Rồi anh nói: “Ngày mai đi cải tạo
Cái đồng hồ tôi cũng chẳng cần chi
Xin tặng anh, mong nhận lấy đem về
Một chút tình người bà con Nam bộ.”

Trên đường về, đất trời như sụp đổ
Tôi thấy mình tội lỗi với Miền Nam
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm
Tôi đã khóc, cho mình và đất nước…

XIN CHÚC MỌI QUÝ BẠN, MỌI GIA ĐÌNH MỘT CUỐI TUẦN VUI VẺ.
VANSON

Explore posts in the same categories: Uncategorized

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


%d bloggers like this: