So Sánh Mức Lạc Phúc Xã Hội Trung Hoa Đỏ và Đài Loan

Posted February 7, 2010 by vanson
Categories: World Commentary

So Sánh Mức Lạc Phúc Xã Hội Trung Hoa Đỏ & Đài Loan

Đời sống Con Người Môi-Trường Đài-Loan thoải-mái hơn,(1)
Nhân-Quyền nữa hôm nay có phần hơn <Trung Hoa Đỏ>,
Nhất là  <Mức Lợi Tức> trên Đầu Người theo Dân-Số,
Nhưng điều kiện nào Trung-Cộng không dám tấn-công?
Trung-Cộng ngại, vì Hiệp-Ước Thế-Chiến II đã liên-quan,
Và  phải nói, <Lãnh-Tụ Tưởng Giới Thạch> có công từ Nền-Tảng,
Thế  Giới Người không khác nhiều Loài Sinh-Vật,
Liên-kết nhau thì Sức Mạnh bảo vệ nhau,
Khách-quan nhận định, Trung-Cộng rất muốn chiếm Đài-Loan,
Để thống nhất Lục Địa Trung-Hoa và Văn-Hoá,
Tham-vọng không cùng của Mao và nhiều <Lãnh Tụ Đỏ>,
Từ  lâu nay Họ vẫn tuyên-bố  Ý-Định rõ-ràng,
Họ không quan tâm đến yếu tố Nhân-Quyền,
Đặc-tính Phong Kiến vẫn chen vào Quyết Định,
Nhưng Thế Giới này khi Giao Lưu Văn-Hoá,
Lại khá  nhiều Tương-Đồng, Dị-Biệt trong Văn-Hoá Người,
Ý Thức Hệ sắc mầu, <chọn Mẫu Sống> khác nhau,
Cả  Bầy Thú và <Sinh Vật Người> cũng theo <Tiến Trình Thiên Nhiên Chọn Lọc>?
Sự  Ảnh-Hưởng của Môi-Trường và  Hướng Đi Dân-Tộc,
Rất liên quan trong Giao-Lưu Văn-Hoá Nhân Sinh,
Nó  bắt đầu bằng Bạo-Động, Hoà-Giải tiếp theo?
Sinh Vật Người cuối cùng có thêm Trí-Tuệ?
Nhưng Tâm  Óc ít nhiều vẫn còn Ức-Chế,
Nó  tiềm tàng và phản ứng lâu dài,
Ví  dụ điển hình, trường-hợp Ngũ Tử Tư,
Hay Thất Quốc,< dân Trung Hoa là Nạn Nhân> của Tần-Thủy-Hoàng xưa đó,
Lịch sử  Trung-Hoa đã nhiều lần chứng tỏ,
Ức-Chế Con Người tạo nhiều Chế-Độ đổi thay,
Sau CĐ  Mông-Cổ 90 năm, nổi lên Nhà Minh,
Sự  Yếu-Kém của <Văn Hoá Minh> mang Nhà Thanh đến,
Nền  Văn-Hóa Thanh mặc dù gần 3 thế-kỷ,
Vẫn bị  thua cho Lực-Lượng Tư-Bản Thực-Dân Anh?
Cái yếu kém và Chậm-Tiến của <Văn Hoá Thanh>,
Đã du nhập với Tôn Dật Tiên, < Ý Hệ Tự Do, Dân Chủ>?
Trong lúc  <Trí Tuệ Dân Chúng bị lên đồng>, thỉ CĐCS Mao vào chế-ngự,
Nền Văn-Hoá  Trung Hoa chia rẽ giữa Anh Em?
Giai đoạn từ năm 1949 cho đến nay,
Là  một Hiểm Hoạ cho Toàn Dân Trung-Quốc?
Sự  Điểu Chỉnh & Đổi Mới của CT ĐT Bình trong Kinh Tế,
Không làm quên Tâm Lý Ức Chế Thiên An Môn,
Hay trước đó, CĐCS Mao đã giết hàng triệu Dân!
Hoặc 3 Triệu Dân Việt tỵ nạn <trong Chế Độ VN Cộng Sản>,
Trường-hợp Thuyền Nhân và sự Áp Chế Nhân-Quyền,
Cả  Trung-Hoa Đỏ và VNCS vẫn bào-chữa liên-miên,
Về  những Hành-Vi thiếu Nhân-Quyền trong hai Chế-Độ,
Khi Chế-Độ chưa trưởng-thành và còn chậm tiến,
Lẽ  dĩ nhiên sẽ tai hại còn nhiều,
Một Vấn  Đề là sự Ảnh-Hưởng lẫn nhau,
Sẽ  đa dạng, Cứng  Mềm trong Giao-Lưu Văn-Hoá,
<Quan sát môi trường>, Ai ảnh-hưởng Ai, chúng ta đều biết,
Nến Văn-Hoá  yếu mạnh nào, diễn-tiến ra sao?
Kinh-nghiệm xưa nay, nhiều Nền Văn-Hóa đã thăng-trầm..
<Trong Lịch-Sử>, vẫn rõ ràng và đang còn diễn-tiến..
Như  vậy, Môi Trường Văn-Hoá  Đài-Loan và <Trung Hoa Đỏ>,
Những sắc mầu sẽ biến dịch dần dần,
Trong những hoàn-cảnh tiếp-cận trực-tiếp của Người Dân,
Họ  là những Con Mồi bị  săn đuổi,
Miền Bắc, Miền Nam, miền Trung hay Hải-Đảo,
Sinh-Vật Người vẫn bị ảnh hưởng bởi < MT Văn Hoá đổi thay>,
Mỹ-Quốc là một ví-dụ rõ rệt, rất hay,
Đa Chủng-Tộc, Đa Văn-Hoá vẫn hình-thành một Nước?
Chúng ta vẫn tưởng rằng An Cư Lạc-Nghiệp,
Song Biến-Dịch Dòng Đời vẫn diễn-tiến đều đều,
Như Ta nhìn trực tiếp những Đứa Con,
Yếu tố  Dị-Biệt Nhân Văn trong mỗi đứa?
Tục-Ngữ xưa có một danh ngôn thường nói,
Đồng-Thanh tương ứng, còn Đồng Khí tương cầu?
Món  ăn Văn-Hoá luôn cải thiện phần Tinh-Thần?
Món  ăn Vật-Chất sẽ lôi cuốn Ta, Thân-Xác?
Bầy Thú  và cả nhiều Loài Sinh Vật,
Vẫn thường nghiêng về Thân-Xác để sinh tồn?
Ổn định xong Thân-Xác thì Lạc-Nghiệp vui hơn?
Đó chính là câu, Thực xong, Đạo vực?
Biện-Luận  đây giả-thiết nếu Ta tìm được Đạo,
<Tại sao không>, Ta có thể cải thiện được <Đời Sống Con Người>?
Ví  dụ như sự Bình-Đẳng, Tự-Do lẫn Nhân-Quyền,
Hay Lạc-Phúc quân bình đó đây trong Nhân-Loại?
Khát-Vọng của Dân Đài-Loan hay cả Trung-Hoa Đỏ,
Chắc giống nhau, không chênh lệch là  bao?
Nhưng tại sao Số Phận Sống mỗi  Nhóm Dân,
<Hai Đất Nước> lại khác nhau nếu Ta đem so-sánh?
Và  nếu <Nền Chính-Trị nói riêng> hay <Văn Hoá nói chung> là một Sản-Phẩm,
Phẩm-Chất tuyệt vời phải do Tình Nhân-Bản phát-huy?
Trong bao lâu cấp độ Phẩm-Chất chưa cao,
Thì  đặc-tính Văn-Hoá của Nó  vẫn còn đổ-vỡ?
Nó  giống như một Sản-Phẩm làm bằng Hoá-Chất,
Hoá-chất của Phương-Trình đã vô nghiệm từ đầu,
Dù  Bạn có tài giải nghiệm đến đâu,
Vẫn phải trở lại phần phục hồi Xây-Dựng?

Trọng Thùy Sơn
1/2010 

Translation:

Comparing the Welfare Level of
Taiwan & Red China

(Palavering, Social Poem)

The Human Life in Taiwan is much better2, particularly the
Human Rights, than Red China,
Specially looking at their Income Per Capita, in comparing with their Population,
But why didn’t Red China dare to attack Taiwan?
Red China is reluctant, because the WWII Accord has been influenced,
Indeed, we must mention <Leader Chiang Kai Shek> who founded Taiwan’s Freedom, 
Human Beings are not much different from Animals,
When they allied to each other, they’re stronger to protect each other,
Objectively looking, Red China has had its ambition to capture
Taiwan in order to unify Chinese Continent and Culture,
This could be the endless ambition of Mao Zedong & several Red China Leaders,
They have been declaring their clear Politic Standpoint,
Without considering anything about Human Rights at all,
The Feudalist Character has been involved in their Decisions,
However, there are several Cultural Differences and
Similarities when Cultural Exchanges are happened,
Ideologies are different in colors and Social Modals are chosen differently,
In fact, both Animals and Human Beings are influenced by Natural Selection Processes?
So, the Social Modal Selection and the People’s
Direction are closely related in those Cultural Exchanges
Those Social Events could be started with Violence, then by Compromise?
Finally, Human Beings gained more Intelligence?
However more or less, Human Feeling is still frustrated,
This Psychology will be, under its influenced state, lasting longer,
A historical typical case is seen in Wu Zixu, a Chinese Scholar of Wu3,
Or another case in Seven Countries, Chinese were victims of Qin Emperor,
Chinese History has many times proved,
The Human Frustration has caused several Ups and Downs of the National Regimes,
After 90 years Mongolian Regime, the Ming Dynasty gained the power,
Then, the Weakness of Ming Culture led to the Emerged Qing One,
Even, the Qing Culture has been in China for almost 3 Centuries,
It was also defeated by British Colony Maritime Force,
Meanwhile, even Sun Yat Sen Scholar imported Democracy Ideology,
Chinese, with their low education, in confusion, were dominated by Communism & Mao Zedong,
Chinese Culture once more showed its Brotherhood Broken & Division,
Since 1949 until now, Cultural Tragedies have been consistently happened,
Recently, ex President Deng Xiaoping has adjusted Communist Policy to Capitalist Free Market,
But this could never make Chinese Psychology to forget their Frustration,
Particularly, in the Case of Tiananmen Square & previous
Millions of Cultural Revolution Victims!
Or, Three Million of Vietnamese Communist Regime’s Victims,
It included the Boat People Tragedy and Domestic Human Rights Oppression,
While Red China and Communist Vietnam Governments are still resisting the World Accusation of 
Maltreating Human Beings in those two countries,
When a Regime is not matured and still backward,
Naturally, the Human Tragedies are still happened,
There is a Mutual Influence having been always related,
Even it is harder or easier when Cultural Exchange is touched,
We all know clearly Which Culture is the better,
How has that Culture been differently influenced and proceeded,
In fact, Mankind has experienced the Different Cultural Ups and Downs as well,
In History, we all know the Environments of Taiwan and Red China,
Their Cultural Characters have been changing in different phases gradually,
And their People are main socially Conflicted Victims with tragedies!
In the North, the South, the Middle Part or Island,
Human Beings are always influenced by Cultural Changes,
We may look at the USA very interesting Case, for example,
They could build their New Country even their People are multicultural or multiethnic,
We always believe when we are settled, we will be joyful with Life,
However, in our Life Stream, Cultural Changes are being slowly processed,
Like our own children they are always near us,
But their individual characteristics are different?
Old Proverb has a famous Statement,
What ever the Same Sound will be matched each other,
What ever the Same Air will be needed each other,
Cultural Element always improves our Mental Character,
Material Alimentation always attracts our Physical Needs,
Animal Herd or all Living Things tend to Physical Needs,
When Physical Needs are stable, Life is more joyful,
Is this the Proverb of <When Food is provided, Religion is met>?
With our Hypothesis Discussion, if we have found our Religion,
<Why Not>, Religion May Improve Human Life Situation?
Our Human Rights, Justice and Freedom, for example,
Even the Equal Welfare Level in all Places of our Earth could be made?
The Hope of Taiwanese as well as Chinese in Continent,
Would the Social Welfare be similar and not much different?
But why is their Living Condition in these two countries so different?
If our Mankind Culture in general and Politics in particular is a Product,
Its Wonderful Quality must be our Developed Humanity?
Whenever its Quality is not at a high level, Its Cultural Elements would be damaged?
Similarly, a Product is formed completely by Chemical Elements,
But its Chemistry Equation is wrong at the beginning,
Even you have a good talent to solve it,
You must return its recovery or initial Phase to set up?

Vanson Tran –2/2010

(1) Tham Khảo/References:
http://news.bbc.co.uk/2/hi/asia-pacific/8317254.stm
http://news.bbc.co.uk/2/hi/asia-pacific/country_profiles/1285915.stm
http://news.bbc.co.uk/2/hi/asia-pacific/country_profiles/1287798.stm
http://en.wikipedia.org/wiki/History_of_China
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C5%A9_T%E1%BB%AD_T%C6%B0
http://en.wikipedia.org/wiki/Wu_Zixu

Tôi Đi Tìm Tôi (phần kết)

Posted February 1, 2010 by vanson
Categories: Viet Nam

Tôi Đi Tìm Tôi (8)

 

Nhưng hôm nay, tôi tạm quên đi <Suy Tư & Thắc Mắc>,

Và sáng Chủ-Nhật, Saigon tiết trời <hơi man mát>,

Tôi gọi Vũ đưa tôi xuống Hồng Xương,

Quán Gà này, Qúy-Hạc ăn rất hài lòng,

Để đãi Tiệc cho gia đình hai Họ,

Vũ chở tôi hướng vào đường Nguyễn Trãi,

Quán Hồng Xương ở trước Sở Công An,

Không bao lâu, tôi đến Quán dễ dàng,

Trả tiền Vũ, bảo Vũ đừng đến đón,

Tôi bàn chuyện với Nhà Hàng, cô Quản-Lý,

Một Thực Đơn cả món Việt chen vào,

Món ăn chính là Gà, Vịt mỗi bàn,

Cá Kho-Tộ, Thịt Bò Xào, Canh Chua Thái,

Thêm một gì ăn để họ hàng khai-vị,

Ngồi đổi trao và giới thiệu gia đình,

Món tráng miệng, đã có Ổi Ba Roi,

Còn nước uống thì gọi theo sở thích,

Tôi đặt trước tiền cọc 4 bàn tiệc,

Và ra về, yên chí trương mục này,

Tôi tính lại, mình tiếp đón những ai?

Gia-đình cô Mai< 8 người>, gia-đình cháu Liên <3 người nữa>,

Gia-đình cô Hoàn Thân tính ra là 4,

Qúy Hạc và tôi, tổng cộng 17 người,

Nghĩ bụng, bữa tiệc chiều nay sẽ vui,

Vì đông đủ cả họ hàng nội ngoại,

Em Liên, con chú Chỉnh chối-từ không đến,

Vì đã dự rồi, bữa tiệc ban đầu,

Óc nhẹ nhõm, vì chỉ còn một Liên,

Là con đầu chị Hoan tôi, cháu gái,

Bữa tiệc diễn ra vô tư thoải mái,

Họ mạc nhìn nhau, tay bắt mặt mừng,

Qúy Hạc khi được giới thiệu mọi người,

Tuy nhỏ tuổi, rất nhiều em, và cháu,

Các cháu tôi, con cô Mai đều lớn,

Như cháu Loan bằng tuổi Mẹ Qúy-Hạc rồi,

Bất ngờ, khi Qúy-Hạc được gọi bằng Anh,

Rất sửng sốt, nhìn tôi và cầu cứu,

Còn Thương, <con cháu Liên>, con chị Hoan tôi nữa,

(Thương cúi đầu xưng Qúy Hạc bằng Cậu)

Vì cháu Thương đã gọi tôi bằng <ông Cậu rồi>,

Xoay sang Hoàn, cô Hoàn còn bối-rối hơn!

Hoàn gọi cô Mai bằng Cô, xưng cháu,

Tôi chợt nhớ bài gia-đình Chim Tu Hú,

Buộc bật cười, Qúy-Hạc hỏi, Bố cười gì?

Cuối cùng, thì Bữa Tiệc cũng trôi đi,

Ngày Vui chóng qua lẽ-thường là thế đó!

Tôi và Quý-Hạc về nhà chú Thân, Khánh-Hội,

Gia-đình cô Mai, các Cháu, trở lại <khu Chí Hoà>,

Đêm Saigon vẫn tập nập xe cộ, xe scooters,

Còn Liên và chắt Thương về Nhà Trọ,

Thời gian & Không gian Saigon đêm lắng đọng,

Nhưng không ngờ tôi sắp phải ra đi,

Vì tối Thứ Ba này, tôi sẽ <từ giã Việt Nam>,

Để quay lại <Bầu trời Hoa Kỳ>, nửa vòng trái đất!

Sẽ để lại đằng sau một Trời Quyến-Luyến!

Bạn hữu, họ hàng và khung cảnh Việt-Nam,

Một Việt Nam đang đổi mới, vươn lên,

Như độ tuổi còn Thiếu-Thời nhiều vấp ngã,

Giống thằng Con tôi đang hội-nhập vào <Môi Trường lạ>,

Thích ứng từ từ & kinh-nghiệm dần dần,

Tuy vậy, cháu vẫn kiêu-ngạo, rất tự tin,

Là sẽ thành-công và dồi dào nghị lực,

Vâng, tôi so-sánh thế, vì Việt-Nam rất trẻ,

Nền Văn-Hoá Quê tôi như qua nhiều <Lớp Học Trường Đời>,

Một nền Nho Học đổ nát tơi bời,

Rồi Tây Học thấm nhuần và phế thải,

Nay Văn Hoá nhuộm thêm mầu sắc Cộng,

Triết-thuyết mơ hồ, như Đồng Bóng thực hư?

Như nàng Thiếu Nữ Đẹp, lắm gian truân!

Buộc đón khách phong trần, trên Bến <Sông Đời đầy sóng gió!>,

Bài Tỳ-Bà Hành văng-vẳng đâu đây thi-sĩ Bạch?

Bến Tầm-Dương còn man mác khúc Thi Văn?

Vì Việt-Nam hôm nay, tiếp đón Trung-Hoa,

Rồi cả Mỹ, Pháp, Tây-Phương mà hội nhập!

Không biết <Văn Hoá Việt nước tôi>, có hoàn toàn độc lập?

Hay Thực-Đơn của Đất Nước phức tạp nhiều?

Thân-phận Lưu-Vong như tôi không có chỗ vào?

Căn nhà Văn-Hoá cũ như hoàn-toàn đóng cửa,

Chủ Nhân như ngại ngần không cởi mở?

Văn-Hoá Lạc Long không rõ nét vui mừng!

Tôi muốn vào, Lão Chủ vẫn dửng dưng,

Không như một Vườn Hoa trăm hoa đua-nở,

Mà trong Vườn, duy nhất <loài Hoa Đỏ> được trồng!

Trở về khách-sạn, tôi suy luận mênh mông,

Cả thân-phận tôi lúc này và đất nước,

Suy tư mãi, lòng tôi càng bí lối,

Tôi là Ai và Tôi sẽ về đâu?

Thế-hệ tôi không kể, nhưng Con Cái tôi?

Công dân Mỹ chỉ là phần Căn Cước,

Vì hiện tại, tôi như người Vô Tổ-Quốc,

Như một <Cây Già> đang bật gốc nhìn Trời,

Còn gia đình, người Vợ, Con Cái tôi,

Tôi khó đoán được Tương Lai đời sống,

Kể từ năm Nghỉ Hưu, tôi lạc lõng,

Một Tự Tình tan tác cả Hai Nguồn!

Nguồn Văn-Hoá Việt tiềm ẩn, vẫn hãy còn,

Song hờ hững, xa rời như lạc lõng!

Nguồn Văn-Hoá Mỹ, sau khi rời Lớp Học,

Tôi cô đơn, như Tình Tự chết rồi,

Sống chăng, là nguồn Kính-Tế, lẫn Lương Hưu,

Đã gắn chặt <Chất Đường> cho <Cây Già Tôi> còn sống?

Tôi đọc lại lịch-sử Hoa-Kỳ thời-kỳ Lập Quốc,

Vâng, một Kỷ-Nguyên của Thế Giới Tự Do,

13 Thuộc-địa, Họ đã tranh đấu cho Tự-Do,

Và vị Tổng-Thống đầu là ông Washington (Hoa Thịnh Đốn),

Tôi thấy Hiến-Pháp Hoa-Kỳ có nhiều Tu-Chính Án,

Lẽ dĩ nhiên, Họ cũng cải-thiện với Thời-Gian?

TT Abraham Lincoln đã giải-phóng <Người Nô-Lệ> da Đen,

Hay <Mục sư M. Luther King> đã nâng cao Nhân Quyền nữa,

Tôi lại đối-chiếu <LS Việt-Nam>, từ Đời Hồng-Bàng cũ,

Muời Tám Đời Vua Hùng, tôi cảm-nhận vinh-quang!

Rồi đuổi Xâm-Lược Tầu cả một Ngàn năm!

Từ Lê Lợi, Quang Trung, rồi Nhà Nguyễn,

Bao cuộc Cách-Mạng Xã-Hội lên cao, dịu xuống!

Bao triệu người vì Lý Tưởng hi sinh?

Tuổi Thiếu-Niên tôi, theo Dòng Sống như <một Con Xoáy Con>,

Vẫn phải cuốn đi, theo <Dòng Sông> chẩy miết,

Tôi vẫn nhìn vào Gia-Đình tôi như <một Gương Sáng>,

Nhất là Bố Tôi, một Nhà Giáo khiêm-nhường,

Nhưng trong cảnh Loạn Lạc của Môi Trường,

Gia Đình tôi, Anh Chị Em tôi <đã hoàn toàn tan tác>!

Một Giòng Họ dù nhiều Người cách mạng,

Và nhiều Người thành tích của Máu Xương?

Thế hệ Ông Cha tôi, <một giai cấp Phong Kiến> thật tang-thương!

Dòng Nước Mắt chan hoà Quê Hương nữa?

Tìm Chính Kiến Văn Hoá ngày càng khó,

Thành kiến Môi-Trường, nền Văn-Hoá vẫn a dua?

Có nhiều lúc tôi có cảm tưởng Phiêu-Du,

Như tên Bếp của Thần-Tiên trên Mây vậy,

Nhìn Thế Sự và Địa Cầu Nhân Loại,

Tôi bàng hoàng khi mục kích Thăng Trầm!

Như những Con Sóng, cuốn Nhóm Dã Tràng,

Sau từng lớp, Loài Người đang Trỗi Dậy,

Giống như Quê Tôi hiện đang Đổi Mới,

Giống hoàn cảnh Tôi, vẫn Thích-Ứng không ngừng,

Giống Con Cái Tôi đang Hội-Nhập trẻ trung,

Vào cả 2 môi-trường, Hoa-Kỳ và Đất Việt,

Hay tôi, một loài cây dưỡng sinh Lưỡng-Thể?

Lúc Trên Bờ, lúc theo nước Triều Cường?

Hay cũng chính là Nền Văn-Hoá Tổ-Quốc tôi?

Khi Văn-Hoá Hán đổ, tiếp theo là <Văn-Hoá Pháp>?

Khi một Tôn-Dật-Tiên trở về theo Văn-Hoá Mỹ,

Trong khi Việt-Nam đang phản-kháng <Văn Hoá Pháp> thiếu thức thời?

Lúc các Phong Trào Dân Chủ cả Nhân Quyền,

Đã hoàn trả Tự Do cho bao Thuộc-Địa,

Thực-Dân Pháp tựu chung vẫn chưa Tỉnh Ngộ?

Mặc dầu nền Văn-Hoá Thế-Giới đã sang Trang,

Một Số Đỏ của Vũ-Trọng-Phụng viết tiên phong,

Tả cái Dởm của <Giai Cấp Thượng Lưu> và Người Vô- Sản,

Phải chăng Xã Hội Việt phải theo <Phương-Trình Tiến-Hoá>?

Chọn Học-Thuyết cho mình, phải buộc chặt Mác-Lenin?

Rồi sau Đặng-Tiểu-Bình, phe Xét Lại, ở Trung-Hoa,

Việt-Nam cũng Cóp Chép theo Mô-Hình Trung-Hoa Đỏ?

Nhưng thật may, Chuyến-Về, tôi nhìn càng rõ,

Xã hội Quê Mình, Đổi-Mới, theo Kinh-Tế Thị-Trường,

Có nghĩa là, nay Tư-Sản lại được vinh-danh?

Giai-cấp Lãnh-Đạo giầu hơn Phong-Kiến xưa nhiều lắm!

Các đô thị Việt-Nam đang vào thời- kỳ Đổi-Mới,

Giống tuổi Thiếu-Niên tôi, lúc Di-Tản vào Nam,

Thấy Cái Gì Hay cũng Học-Hỏi thật mau,

Nhưng bế tắc vì chưa tìm ra Chính-Đạo,

Đường tôi đi, lúc ấy, giống con <Dế Mèn phiêu lưu ký>,

Đã lần mò và Cải Tiến dần dần,

Ít tuần qua, tôi quan sát Hànội, Sàigòn,

Thật đúng vậy, <Cơ Hội Mới> rất là phong phú!

So với Mỹ, Nam-Hàn, Việt-Nam vẫn cần <Lên Lớp Học>,

Để học cao, nắm được tinh-túy của Người,

Nền <Văn Hoá Nước tôi>, hôm nay phải dựa Nước Ngoài,

Và có lẽ là <Các Siêu Cường> đang chế ngự?

Nga, Mỹ, Khối Âu Châu hay Trung-Hoa Đỏ?

Thích ứng mô hình Đổi Mới, Mô-Hình nào?

Có một sự trùng-hợp như hoàn-cảnh của tôi,

Nửa muốn vĩnh viễn về sống nơi Tổ-Quốc,

Nửa phải ở Hoa-Kỳ mà hàng năm <Hái Trái>,

Vì <Cây Nhân Sinh> của tôi chót cấy ở <Vùng Này>,

Tôi Đi Tìm Tôi, chợt thấy Đáp-Ứng, Trả-Lời,

Mày Lưỡng-Thể, Cóc hay Cá Trê đều đúng?

Trong Lớp kể, Xưa có một Đàn Nòng-Nọc,

Cóc Mẹ và Trê đều cố dành-dật nhau,

Khi khôn lớn, Đàn Nòng Nọc tách nhau,

Một nhóm là Cá, nhóm kia là Cóc,

À thì ra Thân Phận tôi là thế?

Tôi đã vật vờ đi tìm kiếm <Tôi Là Ai>?

Trong tôi như có Môn Võ-Học đã gài,

Rút Chiêu nào ra <vào nền Văn-Hoá nào> cũng được cả,

<Song Mùa Gặt thực tế> vẫn nhắc-nhở Tôi, nhớ về Hái Quả,

Để dưỡng sinh, còn thưởng ngoạn Đời mình,

 Dù mai này, khi Thượng-Đế sẽ gọi tôi,

Cho chiếc Vé Tầu cuối cùng, lìa Trái-Đất,

Thế còn Con Cái tôi, <Bà Vợ yêu> tôi nữa?

Hãy yên tâm, Họ có Định Số rồi!

Nghe tiếng vọng vang lên tận Đáy Hồn,

Tôi yên-chí và lịm dần vào Giấc Ngủ!

Không thật ra, tôi không hoàn toàn ngủ,

Tôi mơ màng như ở Tuổi Thiếu-Niên,

Giống như Qúy Hạc, thắng con trai tôi,

Mang nghị lực thành công về Giúp Nước,

Từng Đoàn Tuổi Trẻ bước lên Hàng Trước,

Đang Cất Xây và Dựng những Ngôi Trường,

Từng Đoàn Niên Thiếu Nỗ Lực không ngừng,

Đang cố gắng Bắc Cầu vào Hiện Đại,

Nhiều Cánh Chim từng đoàn Hồi Hương tiếp,

Và Bầu Trời Đất Việt hoàn toàn <Cởi Mở, Sáng Tươi>!

Nghe đâu đây có Tiếng Gọi mọi Người,

Tôi tỉnh giấc, một Giấc Mơ tràn Hi-Vọng!

 

<Hết>

Trọng Thùy Sơn

12/2009

Tôi Đi Tìm Tôi (p7)

Posted January 26, 2010 by vanson
Categories: Viet Nam

Tôi Đi Tìm Tôi (7)

 

Hôm nay, tôi có chương trình Họp Bạn,

Thế cho nên, không cần tới Xe Ôm,

Và anh Vũ được thảnh thơi chở khách,

Khách BaLô, phố Bùi Viện cũng rất nhiều,

Tám giờ đúng, bạn Nguyên Long đã đến,

Trẻ hơn tôi gần con giáp ở Trường,

Năm Hội Nhập, tôi gặp Long nơi Xa-Cảng,

Hình như là Hãng Xe nhỏ Minh Trung,

Có cả Mẹ Vũ Nguyên Long đưa tiễn,

Bà đưa con lên Đai Học lần đầu,

Cụ muốn biết rõ con mình học tập?

Đúng tình yêu người Mẹ thật sắc sâu!

Gặp Nguyên Long, tôi cảm thấy không xa-lạ,

34 năm rồi, thời tuổi-trẻ đã qua mau!

Tôi mời Long vào quán Café Khách Sạn,

Để cùng chờ các Bạn khác đang về,

Đinh Công Châu ở Hóc Môn xa nhất,

Cô Út thì dậy học mãi tận Bình-Dương,

Đại Học QTVN, khoa Kinh Doanh, Kinh Tế,

 Út đã làm nổi đình,  Nhóm Chính-Trị Kinh-Doanh,

ĐH Đà-Lạt năm xưa, nay không còn nữa,

Sau Giải-Phóng, Chính-Quyền quốc hữu hoá Định-Chế này,

Chính Sách Tuyển Dụng như vô cùng độc-đoán,

Chỉ toàn đưa Đảng-Viên mình vào cấp Chỉ-Huy,

Nói chuyện không lâu, thì Công-Châu đã đến,

Rồi Nguyễn VănTâm, VănSơn, DuyThặng, đến Xuân Liên,

Còn cô Út, độc thân, giảng sư Đại-Học,

Đến sau cùng và nhanh nhẩu chào tôi,

 <Tôi có ấn tượng> nhớ lại, người đẹp Út năm xưa,,

Rất cởi mở, không cầu kỳ, khách sáo,

Làm mọi người cả Nhóm rất ồn ào!

Hôm nay, họp lại một phần Bạn-Học cũ,

Tôi nao nao, mình như tận trong Mơ,

Hỉnh ảnh Sân Cù, Khuôn Viên Đại Học,

Với tháng ngày, đèn sách khá chuyên cần,

Tôi hỏi thăm <các Bạn tôi> về Gia-Đình và Xã-Hội,

Ai cũng tham gia phát biểu Ý-Kiến mình,

<Cô Út nói>, Đất-Nước mình phải cần nhiều năm nữa,

Đi vòng vòng còn ở Mức Hôm Xưa,

Nguyên Long nói, Út cần nên cẩn-thận,

Tai vách mạch rừng, phải khéo-léo giảng bài,

Cô Út bảo, ở Giảng-Đường, tôi input khác,

Lý-Luận mà, khó đứa nào có thể <vặn được tôi>,

Đa-số chúng hiểu cả về vấn-đề đất nước,

Xã-Hội mình vẫn bắt đầu Đổi-Mới mà thôi,

Chập-chững dài dài và rất nhiều té ngã,

Nhưng vấn đế là thực-tế rất rối bời!

Nguyên Long nhìn sang Út như nhắc nhở,

Cuộc trao-đổi ngày đang vào lúc hăng say,

Đinh Công Châu nhìn tôi và hỏi tiếp,

Thế anh Sơn về có <Bà Xã> theo không?

Á, anh về, điều-kiện độc thân vui tính,

Nhưng thông qua với Bà Xã anh rồi,

Thật ra, mục đích anh về thăm <Bà Chị ruột>,

Bà ấy đang đau và ở tận Lào-Cai,

Tôi trao đổi ít dòng buồn tâm sự,

Các bạn Đồng Khoá tôi đã thấy ngậm-ngùi,

Để tránh chuyện buồn sang vui và tếu,

Sơn Nguyễn nhìn Châu và mách với tôi,

Anh Sơn à, Châu Nhí này nhỏ con <mà ghê lắm>!

Nổi như cồn, 2 bà vợ đấy, <Phái Đa Thê>!

Châu bật cười như muốn đang Trống Lảng,

Còn Nguyên-Long thì cố gán ép cho <cô Út độc thân>,

Nhìn Thăng cười rồi <láy mắt> sang cô Út,

Này Út ơi, nếu không thích thằng Thăng,

Nếu thích tôi, tôi sẽ nộp đơn <chờ Út đấy>?

Cả bọn chúng-tôi bỗng vô-tư và cười rộ!

Sáng hôm nay tôi khoản-đãi các Bạn <ở Phở Quỳnh>,

Quán Phở Quỳnh trông rất sạch sẽ, khang-trang,

Có hai loại Phở Bò, Bò Kho nữa,

<Đã hai lần> tôi ăn Bánh Mì Bò Kho lận,

Vì mùi thơm tương tự một Quán xưa,

Trước cửa Việt-Nam Thương-Tín, có quán Bò Kho,

<Quán Kim Đảo> phải chờ một giờ mới có chỗ,

Ăn Phở xong, rủ nhau vào <vườn Tao-Đàn> nữa,

Uống Café, trao đổi, cả Bọn chiếm <3 Bàn>,

Lần này thì Các Bạn của tôi bao,

Tôi cố gắng trả, nhưng Nhóm đều từ-chối

Cả lúc đưa tặng mỗi người một chút,

Họ đều gạt đi, Gặp-Nhau đã qúy rồi!

Xem ra <Môi Trường Sống Quốc-Nội> quả đã có khá hơn,

Không khổ sở như Buổi Đầu Giải Phóng,

Có Bạn kể tôi nghe, Ăn Bo-Bo mà sống,

Bệnh hoạn dài dài, không có thuốc thang,

Nhưng hôm nay, ai cũng béo tốt, hả-hơi,

Đất Nước quả có khá hơn dù chậm-chạp,

Theo cô Út nói, Thành Phần Lãnh Đạo,

Họ giống như Sinh-Viên Hội-Nhập Đại-Học mình,

Có nghĩa là Họ học-hỏi dần dần thôi,

Nhưng cứ bám vào Ông Mác-Lenin Chủ Nghĩa!

Được phần nọ, hỏng phần kia, <giống Học Tài Thi Phận>?

Tụi chúng tôi lại khoái-chí, phá lên cười,

Riêng tôi thấy, VN cần nhiều Thập Niên,

Mới có thể bằng Nam Hàn hay Nhật-Bản,

Còn Mô-Hình sẽ như thế nào sau Đổi-Mới?

Một số cho rằng đang bắt chước Ba-Tầu!

Tôi thì nói, Việt-Nam giống một Cô Dâu,

Hai Chàng đến đều hào-hoa và giầu có,

Một là Mỹ, anh kia là Trung Cộng Đỏ,

Thích Anh nào hay là thích cả Hai?

Việt Nam mình buộc đi Thế Đu Giây,

Hay nói khác là phải <Bắt Cá Hai Tay> càng tốt,

Chúng tôi lại phá lên Cười dữ dội,

Cuộc Chia Tay cũng đến phút cuối cùng,

Tôi lấy Notebook, xin các Bạn ít câu,

Và địa chỉ, điện thư, cùng điện thoại,

Chúng tôi chia tay dạt dào cảm xúc!

Bạn Võ Thăng hứa sẽ load lên Hình,

Cái Bắt Tay khăng khít lẫn bâng khuâng,

Xin để lại Cảm-Tình của Đàn-Chim cùng Khoá!

Tôi trở lại khách-sạn Huỳnh Anh buổi tối,

Đã mệt nhoài vì chưa đuợc ngủ nhiều,

Sáng mai, tôi còn gặp cháu Liên,

Con Chị Hoan tôi, đến thăm tôi buổi sáng,

Lúc tôi thức giấc, chừng 4-5 giờ sáng,

Vì tối qua, tôi ngủ một giấc dài,

Phố Ba Lô hàng quán đã ồn ào,

Trời hừng sáng, tiếng động cơ huyên náo,

Giờ Thể-Dục, chợt nghĩ mình cần Đi Bộ,

Mấy hôm nay tôi cảm thấy quen rồi,

Công viên 23/9 rộng, thấy người khá đông,

Có tiếng nhạc Soul vang lên từng nhịp-điệu,

Hình như trên bục cao có một phụ nữ,

Đang dơ tay, uốn éo, cả ngoáy người,

À trong sân, nhóm phụ-nữ già trẻ khá đông,

Tập thể-dục theo tiếng nhạc qua nhiều kiểu,

Có lẽ là môn <Thể Dục Aerobic> đã vào du-nhập,

Từ Hoa Kỳ rất phổ quát ít năm nay?

<Một nhóm Phụ Nữ khác> cũng Nhẩy, ở một góc Công Viên,

Nhưng <Nhẩy Đầm>, Họ đang tập điệu Tango lả lướt,

Theo tiếng nhạc từ cái Loa điều tiết,

Phụ nữ ôm nhau, nhịp-điệu rất đàng hoàng,

Người Đi Bộ giống tôi cũng rất nhiều,

Cả Tây Ba Lô, người trung-niên và <những ông ba lớn tuổi>,

Tuy vậy, Công Viên này có điều bất tiện,

Vì WC <Cầu Tiêu> Công Cộng bắt trả tiền,

Cứ mỗi lần vào, chi phí $1000 đồng,

Bạn có thế ném vào một cái Rổ,

Nhân viên ngồi im, chỉ nhìn quan sát,

Xem bạn có trả tiền và có ném vào,

Nhưng sáng nay tôi muốn sử-dụng WC,

Rất khổ sở, vì Phòng WC chưa mở,

Tôi phải chờ <Giờ WC> 7giờ mới mở,

Có nghĩa là phải nhịn 1 tiếng đồng-hồ!

Ở một góc tối, cạnh những cây Gồi,

Tôi thấy vài người vạch cu phóng đại!

Còn cái khoản của tôi là đại tiện,

Rắc rối rồi, tôi vẫn phải chờ!

Tôi bèn vào đập cửa đại một WC,

Một <bác trung-niên> mở cánh cửa phòng bên cạnh,

Thì ra cũng có nhân-viên canh ngủ lại,

Nhưng Bác ta quả quyết đúng 7 giờ,

< Ai lại thế>, bác ơi, làm sao cản Mục này?

Bác thương hại, dơ tay với chìa khoá,

Bỏ một ngàn đồng xong vào chiếc Rổ,

Tôi gật đầu cám-ơn bác canh giữ WC,

Tôi tiếp tục Chạy Bộ ở Công Viên,

<Cell Phone Vũ gọi>, hôm nay Chú đi đâu không hả?

Độ 10 giờ, Vũ chở Chú sang <Cầu Ông Lãnh>,

Chỗ Vũ đưa Chú đến, <Cao Ốc> nhiều tầng,

Được 10 giờ cháu đến, cháu biết rồi,

Vũ cúp máy di-động, <anh chàng xe ôm này> rất dễ chịu!

Mỗi bận tôi đi, <$15000 VND> tôi trả Vũ,

<Cảm động rồi>, vì thời giá chỉ độ $10000 thôi,

Thật thoải mái tiêu tiền Mỹ ở Việt-Nam,

Tôi Típ hậu, vì thấy Vũ nghề <xe ôm vất-vả>,

Bỗng điện-thoại tôi, cháu Liên từ Bình-Dương gọi,

Cháu nghe đây, cháu sắp đến Cậu chưa?

Cháu đang trên đường, sắp đến, Cậu ơi,

Chừng <20 phút> nữa, cháu đến thăm Cậu đó!

Được, cháu cứ vào Văn Phòng Khách Sạn,

Và ở đây Họ sẽ báo Cậu ngay,

Tôi cúp máy, có vẻ Liên đang nôn-nóng,

Một cô Cháu gái, 55 năm không biết,

Bỗng tự nhiên xuất hiện cô Cháu hiền!

Như giấc mơ của Lưu Nguyễn triền miên!

Trong Chuyến này, về Việt Nam Quê cũ,

Chưa xong, Liên còn hứa đưa tôi <Đi thăm thêm gia-đình cô Em Họ nữa>,

Thật bất ngờ cũng gần 6 thập niên!

Đang ngồi theo dõi Hội-Nghị Việt-Kiều ở Việt-Nam,

Chợt có tiếng Phone dưới lầu, phòng Khách-Sạn,

Chú ơi, có cô Liên vừa mới đến,

Chú xuống đây hay là cháu đưa lên?

Giọng của một thư-ký khách-sạn, tôi đã quen,

<À cháu Chú đấy>, cháu cho cô ta lên hộ chú,

Liên bước vào thấy tôi chỉnh-tề ngồi đợi,

Cậu cháu mình đi nghe, <thăm gia-đình cô Cảo>, cậu ơi,

Cháu Liên mặc quần-áo mới lái xe ôm,

Đưa tôi qua <nhiều Phố lạ>, tôi hoàn-toàn quên mất!

Như phần trên, tôi đã tả về gia-đình người em họ,

Tôi bàn với Liên Sau chuyến đi thăm này,

Cậu muốn mời tất cả gia đình cô Mai và cháu, một hôm,

Sinh hoạt và tham dự Bữa Ăn Tiễn Chân của Cậu,

Liên nhận lời hỏi tôi có những Ai hả Cậu?

Chỉ <Gia Đình bên Nội mình> và một Gia-đình họ Ngoại thôi,

Liên nói, vậy Cậu báo cho Cháu nghe,

Thời-gian, địa-điểm, cháu & gia đình sẽ đến,

Sau khi Liên về rồi tôi gọi ngay <cho Qúy Hạc>,

Bố muốn Con chở Bố <đi Chợ Lớn> chiều nay,

Một bạn Bố đề-nghị Quán Cơm Gà Hồng-Xương,

Rất nổi danh, rất ngon và phải-chăng nhất!

Qúy Hạc lái tôi xuống Vùng Chợ Lớn,

Hai Bố Con <Tìm cái Quán Cơm Gà> không mấy khó khăn,

Qúy-Hạc thấy <Đĩa Gà mầu vàng> chú ý xuýt xoa lên!

Và sau đó, tiếp-theo là< Đĩa Vịt Quay> vàng óng!

Tôi thấy Qúy-Hạc ăn, lòng tôi sung sướng!

Nhìn thằng Con xa cách đến mấy năm,

Tình Phụ Tử, một phút thấy cách ngăn,

Nay hiện thực, gặp thằng Con, đầm ấm!

Tôi hỏi Qúy Hạc, con nhớ Gà Princess?

Và Vịt Quay của Quán BBQ King không?

Qúy-Hạc ồ, Con nhớ lắm, Bố biết không?

Và nhớ cả Đồ Ăn Hoa Kỳ nữa,

Bố định hôm nay mình đi Ăn Thử,

Để tuần sau, Bố tổ-chức đãi Gia Đình,

Con sẽ gặp các <Anh chị em họ, Cô chú> bên Nội mình,

Bố biết, sẽ làm con ngạc nhiên lắm!

Tôi nhìn Qúy-Hạc, tuổi trẻ vô tư, hạnh-phúc,

Nhưng thấy lòng khắc-khoải, thân phận chính mình!

Con Trai tôi, như một Cánh Chim Trời,

Đã cất-cánh vào một Bầu Trời rộng quá?

Nó đang thích-ứng vào một Môi-Trường Văn Hoá,

Tôi lo lắng nhiều <Điều-Kiện Môi Sinh> rất khó khăn!

Tuy vậy, tâm-tư tôi vẫn xao-động rất băn-khoăn!

Với Tuổi Trẻ, Quý Hạc chưa kinh nghiệm!

Song nhìn <Thái Độ Yêu Đời> của Con tôi, tôi tự-nhủ,

Luật Thiên-Nhiên vẫn dành chỗ cho mọi Loài,

Triết lý xa hơn, chắc có Số Trời?

Nên tôi bớt âu sầu và khắc khoải,

Hình-ảnh một Bữa Ăn, gia đình đoàn tụ,

Đưa tôi vào một giấc ngủ êm đềm,

Sau khi Qúy-Hạc chở tôi từ Quán về,

<Cháu đã trở lại> Nhà Chú Thân & Cô Hoàn ngủ,

Ngày mai & mấy ngày ở đây còn lại,

Tôi sẽ đến sinh-hoạt cùng Qúy Hạc <và cả gia đình chú Thân,Hoàn>,

Chủ Nhật cuối tuần, <Một Bữa Tiệc Tiễn Biệt> Nội-Ngoại hai bên,

Có lẽ lòng tôi sẽ thêm phần thoải-mái?

<Chuyến Về Quê-Hương của tôi> dù Căn-Cước Tôi như chưa định rõ,

Mình là Ai, và Mình sẽ Về Đâu?

Còn cháu Qúy-Hạc, Phương Thảo, và Ngọc Chân?

Khoảng Cách <Không Thời-Gian> Gia-Đình Tôi & Mầu Sắc?

Tôi Nguồn Gốc Việt-Nam, nay Công Dân Mỹ,

Tình-Tự nào để nối tiếp Cuộc Hành Trình?

Hay làm Người, tôi vẫn khát-vọng kiếp Phù-Sinh?

Dù hoàn cảnh trớ trêu không lựa chọn?

Như C. Darwin trong Thiên Nhiên Chọn Lựa,

Tôi ở đâu và cải thiện được gì?

Cả những Người Bạn Tôi & những <Biến Đổi Cuộc Đời>?

Đều bị Xếp Đặt theo trong Kiếp Nạn?

Nhiều Mạng Lưới vẫn hô hào Tranh Đấu,

Cho Quê tôi được Dân Chủ Tự Do,

Nhiều Hội Đoàn tích cực nữa Xuống Đường,

Vẫn đả đảo Chính-Quyền CS đang lãnh đạo,

Nhiều Cá-Nhân vẫn buông tay về Hoà Giải,

Một Việt Nam xáo trộn đến không ngờ!

Độc-Tài Đảng Trị vẫn chế ngự Toàn Dân!

<VK Hải-Ngoại> vẫn nhiều anh thiêu thân về Vụ-Lợi!

Còn tôi?  Tôi đang tìm Tôi và <Không Biết>?

Tương-lai & Gia-Đình không biết sẽ Về Đâu?

 Trọng Thùy Sơn

12/09

(Còn tiếp)

 

 

 

Tôi Đi Tìm Tôi (phần 6)

Posted January 17, 2010 by vanson
Categories: Viet Nam

Tôi Đi Tìm Tôi (6)

 

Xe Đỏ nhỏ 16 chỗ ngồi Mai Lĩnh,

Sáng hôm nay, đã đậu trước nhà Hừng,

Toàn gia đình Hừng đứng giã biệt tôi,

Lên ngồi ghế xong, tôi giơ tay vẫy,

Bóng Hừng và cháu-chắt lui lại nhỏ dần,

Xã Cần Thạnh trôi dần vào ký ức,

Tôi bâng khuâng tình cảm như giấc mơ,

Chưa tỉnh hẳn, một Làng Quê thoáng gặp!

Tôi nhớ lại rõ ràng những câu từ biệt,

Của cả Hừng, các cháu, chắt Anh Thư,

Tôi cũng email cho 4 chắt dễ thương,

Thu Tâm, Quang, Anh Thư và Thành Tính,

Nói mấy lời trong Điện Thư dễ thiệt,

Nói ở ngoài, giọng cảm xúc khó nguôi,

Tôi thấy mắt Hừng như nhỏ lệ rồi!

Hình ảnh <người anh chồng>,và người chồng đã mất!

Kỷ-niệm của Anh Em tôi chỉ ngần ấy,

Khiến lòng tôi thương mến Thôn Xóm này,

Hôm viếng ngôi mộ Hảo, em trai tôi,

Tôi nghẹn ngào dâng nén hương, tôi khóc!

Cháu rể Son thấy tôi nhiều cảm động,

Trao đĩa trái cây, tôi đỡ đặt vào,

Cánh đồng lúa nhỏ nghe tiếng gió dạt-dào,

Như có bước Linh Hồn Em tôi phảng-phất?

Cậu Mợ tôi có theo <Hảo, em tôi> không đấy?

Huyền bí vô cùng, đời người qua hư-vô!

Xe Mãi Lĩnh đậu lại Xa-Cảng Long Xuyên,

Thả tôi xuống để lên Xe Đò lớn,

Hàng ghế thứ ba, ngồi bên cửa sổ,

Tôi thấy toàn vùng Châu Thổ Cửu Long,

Trong óc tôi, thành kiến với Quê Hương,

Đã biến mất và thương thêm Làng Xóm,

Người Dân miền Nam cần cù sinh sống,

Nhiều căn nhà Lá Gồi nhỏ ven sông,

Bên trong 1 Lều tôi thấy đôi vợ-chồng,

Chiếc thuyền độc-mộc vẫn còn xô giây cột,

Họ đang ăn bữa cơm trưa mộc mạc,

Chắc canh chua và dưa giá thịt kho?

Tôi đoán thôi, họ hạnh phúc vô cùng?

Rất giản-dị, họ không cần tiện-nghi sang trọng,

Có lẽ cả Nhân-Quyền, họ không nghĩ tới?

Chỉ mong sao, ngày hai bữa đủ rồi?

Con Trai nuôi của Hừng, Huyện-Ủy Phó rồi,

Cháu đến chơi làm tôi mang nhiều ấn-tượng,

<Giấc Mơ> của cháu là Quê Nghèo cần hiện-đại,

Nhưng Hố Giầu Nghèo càng xa-cách Người Dân,

Tôi hỏi cháu, thế chức-vụ cháu tiến lên,

Là do công-trạng hay cách nào, sao cao thế?

Cháu trả lời, vì cháu cần-cù, kiên nhẫn,

Cán Ủy cấp cao của cháu rất hài-lòng,

Rồi từ từ cháu thăng chức do Công,

Khá hơn rất nhiều, so lúc cháu <vừa ra đại học>,

Vâng một hệ thống Tuyển-Chọn Người Lãnh Đạo,

Rất vững vàng, dù một huyện Châu Thành,

Xem ra tìm hiểu Đất-Nước cả 3 Miền,

Một Màng-Lưới rất chu toàn, nhiều kỷ luật?

<Tôi hỏi cháu, đã lâu chưa>, Chính Phủ cho Việt-kiều về dễ dãi?

Cũng lâu rồi, chừng trên dưới thập niên,

Cũng vì thế mà cả chắt Thu Tâm,

Vừa được <Phép Kết-Hôn> với một Việt-kiều bên Mỹ,

Cả cháu Thu-Hồng tôi cũng đã sang Mỹ,

Chồng cháu là Phong, làm Chủ một <Tiệm Nail>,

Hiện gia đình Phong & Hồng ở Hawaii,

Mới sinh được cháu gái đầu, tên Grace,

Con gái tôi ở Hoa-Kỳ cũng là Grace,

Tôi thêm  <Phương Thảo Trần> ở cuối để khó quên,

Mình là <Dân Tỵ Nạn CS> tại Mỹ, thoát khỏi Việt-Nam,

Trong Cuộc Chiến, anh em Lạc-Hồng phân hoá,

Con Gái tôi và thằng Con Trai nữa,

Christopher Qúy-Hạc Trần, giòng tộc Việt lưu vong,

Nhớ xưa kia, hoàng tử Lý Long Tường,

Cũng phiêu-dạt mang cả gia-đình sang Triều-Tiên sống,

Tôi thấy buồn cho Non Sông cách trở,

Thống Nhất xong, tình Gia-Tộc vẫn ngỡ ngàng!

Cảm-xúc tôi tuy thương cảm với Họ-Hàng,

Tìm thoải mái cho Tâm-Hồn, tôi không thấy,

Như việc mời mấy <thằng Cháu tôi> ở ngoài Hànội,

Chúng kỳ-thị, ngại-ngùng và Hiền đã khuyên tôi,

Vì giai cấp Quyền-Lực làm cách xa hơn?

Cả anh em trong Họ Hàng, Gia Tộc?

Hôm ở Saigon, tôi xem Chương-Trình Văn Nghệ,

Có cả Lệ Thu, Hương-Lan và cả Phi Nhung,

Họ đã trở về VN, cả ca-sĩ Ái-Vân,

Hát Nhạc Trịnh xem ra nhiều phấn khởi,

Tôi không rõ cảm-tình của những người Nghệ-Sĩ,

Trở ngại gì không, khi thoả-hiệp với <Chế-Độ hôm nay>?

Hay sự <Hoà Giải Dân Tộc> đã khởi sắc tràn đầy,

Một Tình Tự Quê Hương và Văn-Hoá Việt?

Tôi nghe nói một Phạm-Duy, một Trần-Văn-Khê nữa,

Một PTT Nguyễn-Cao-Kỳ và cả ca-sĩ Đặng Tuyết-Mai,

Hay trong <Môi Trường Đổi Mới> nhiều hiện tượng quái thai?

Đen thành Trắng, Trắng thành Đen <như Kissinger & Nixon> cũ?

Tôi vẫn không hiểu được <Môi Trường tôi về thăm> rõ rệt,

Vẫn băn khoăn & cả lẫn nghi ngờ?

Tuy tôi không bị <Làm Khó gì>lúc xuống Phi-Trường,

Còn Phai-Giá ở Hànội, Sàigon đều rất rẻ,

Lương hưu tôi <chừng trên Ngàn mỹ kim> sống như Vua Chúa,

<Vì người anh họ Vĩnh của tôi> lương hưu chỉ $300US, dù Đại-Tá quân-hàm,

<Em họ Liên> tôi, hét rú lên lúc thấy tôi,

Anh Chị mà về đây thì vinh-quang đấy!

Tôi bảo Liên, có phải Em nói quá?

Mức Lương-Hưu tôi nhó bé có đáng gì?

Không, <anh Sơn ơi>, mức lương ấy quá mức rồi!

Ở VN, <lương Chủ Tịch Nước>.$800 mỹ-kim thôi hàng tháng!

Riêng Lương anh trên một ngàn rồi nhé,

Cộng chị Chân, ối giới, thì số-dách rồi,

Có nghĩa là anh chị muốn Cái Gì,

Người Phục Vụ sẽ đến qùy dâng hết!

Tôi bật cười vì giọng Liên rất tếu,

Quả thực <Nhà Tôi & Tôi> cũng nghĩ đến Mục này,

Chứ với <Lương 2 vợ chồng hưu>, chỉ trên dưới hai ngàn,

Ở Mỹ, chắc phải xin Housing mới đủ?

Còn bảo-hiểm Sức Khoẻ, Tiện-Nghi và Xe Cộ,

Sẽ không xong đâu, chắc phải ở <nửa bên nọ, bên kia>?

Ngọc-Chân nhà tôi và chị Loan, một < người bạn rất thân>,

Thường bàn tính, nên về Việt-Nam mà sống,

Anh Đức, chồng chị Loan, biểu đồng-tình tích-cực,

Lúc anh Đức mấy lần xuýt bị <Lay Off rất găng>,

Tuy rằng con-cái Anh Chị ấy đã thành-công,

Nhưng vẫn phải cấp dưỡng <lúc Chúng vừa ra Trường>, kiếm việc,

Riêng thằng con Trai tôi, thằng Qúy Hạc,

Nổi hứng về Tình Nguyện giúp <một Công Ty Vô Vị Lợi> ở Hội-An,

Cũng vì Phai-Giá ở Việt Nam quá thênh-thang,

Với < US $2-300 đô la>, Nó vẫn còn dư, ăn nhậu,

Được tiếp-xúc tươi vui với đồng Lứa Tuổi,

Vừa gặp Tình rồi, có Bạn Gái đam-mê?

Đứa Em Họ của nó, cũng đã cặp-kè,

Mỗi chiều hai chiếc Honda song-song thoải mái!

Có lẽ thằng Con tôi cũng <mê Hình Ảnh> ấy?

Thực-tế tuổi này, sau Đại-Học, Nó lắm nhu-cầu?

Nhả tôi, Ngọc-Chân, mỗi tối vẫn Nguyện Cầu,

Nó vẫn cứ dấn-thân vào Tình-Yêu và <Môi Sinh Đất Việt>,

Có lẽ, tôi già rồi khi ngồi phân-tích,

Vì chính mình cũng thấy Ngứa Ngáy <Chốn Quê Xưa>?

<Người Bạn thân tôi>, Ngọc Giao, điện bảo hãy coi chừng,

Có thể bị Ốm Đòn, nếu tôi ngứa-ngáy!

Với <Tuổi này>, tôi cần nhiều chất Khoai Lang,

Vì các Cụ xưa, đàm đạo kể rằng,

Bắt Con Mẹ Hàng cho Thầy nhắm rượu,

Cũng chỉ vì các Cụ ăn Khoai-Lang nóng?

Cũng có thể là Khoai-Lang nhiều chất Vigara?

Mải miên man nghĩ mãi chuyện Việt Nam,

Chiếc Xe Đò đến bến tiến vào Xa-Cảng,

Bến Xe Đò Miền-Tây chiều nay chật ních,

Khách đi xe Lục Tình xuống sắp hàng,

Lấy hành lý xong, tôi gọi một Taxi,

Về nhà <Thân Hoàn nghỉ> tối nay vì hơi mệt,

Tôi có cảm tưởng mình đang bị cảm,

Ho thật nhiều, có thể bị Cúm Heo?

Cả Hảo và Hạc xuống nhà giúp tôi,

Mang hành-lý và trái cây,  Quà miền <sông Hậu>,

Ăn <cơm tối> xong, tôi thấy mình khá mệt,

Ho lại nhiều, nên ra <Phòng Khách> ngủ riêng,

Tôi sợ bệnh mình có thể bị lây,

Nên có ý định <sau chuyến Bình Dương> đi thăm đứa cháu,

Sẽ thuê riêng cho mình một phòng khách-sạn,

Đón-tiếp bạn-bè & họ-hàng về phía của tôi,

Tôi đã liên-lạc được một số <Bạn cùng Khoá> tôi,

Ở rải rác, Saigon, Hóc-Môn & Đà Lạt,

Cả cháu Liên con chị Hoan tôi nữa,

Ở Bình Dương đang buôn bán kiếm tiền,

Chồng cháu Liên là Cuông, tài <Xây Cất có nghề>,

Đang làm xếp, giống Cai Thầu cho <một Công Ty Đại Hàn Xây Dựng>,

Nghe hai cháu nói <đã có 7 căn phòng> cho thuê riêng-biệt,

<Lợi tức tháng> vào cũng trên dưới 4 triệu VN,

Tôi mừng vì các cháu của chị Hoan,

Nay đã thành-công và sống đời no đủ,

<Sáng hôm sau>, tôi giã-từ Hoàn Thân và các cháu,

Lấy xe ôm, ra Xa Cảng Miền Đông,

Lên Bình Dương, đường Xa-Lộ rộng mênh mông,

Rất giống Mỹ, vì Công Trình do <CT Đại-Hàn xây dựng>,

Ở Bình Dương có 3 Khu Công Nghiệp, <KCN>

Các Khu CN Bình Phước trải từ <Một đến Ba>,

Nhà cháu Liên ở <KCN Bình Phước Một> cũng khá xa,

Vì ở mãi Đoạn Cùng Thủ Đầu Một,

Cháu Liên dặn tôi, hễ <đến Trạm Ngừng>, Cậu xuống,

Dùng Xe Ôm, cháu sẽ đến đón tôi,

Cái nắng ở Saigon rất nóng-nực, chói-chang,

Hôm nay tôi đã đen xì giống <Phi, vì da bắt nắng>,

Tôi vẫn còn ho, cơn ho xù xụ,

Có lẽ tôi cần đi Bác Sĩ tức-thời,

Liên, cháu tôi nói bên cạnh cháu <có bác sĩ Tâm>,

Để cháu dẫn Cậu sang cho ông khám,

Tôi vội-vàng sửa lại áo quần tươm tất,

Và theo Liên sang Phòng Mạch BS Tâm,

Sau khi khám-nghiệm, ông bảo tôi nhiễm trùng,

Bệnh Viêm Họng, nhẹ thôi, nhưng cần tĩnh-dưỡng,

Một tuần-lễ, anh theo Toa tôi mà uống,

Nhớ mỗi ngày anh uống đúng một lần,

Trước bữa ăn vào buổi sáng tốt hơn,

Cả 4 viên nhé, <khác mầu nhau> trong mỗi túi,

Tôi trả tiền <bà vợ BS >ngồi bàn ngoài cửa,

Từ-giã bác-sĩ Tâm, tôi theo cháu về nhà,

Chiều hôm ấy, tôi mệt, nên phải giã-từ,

Gia-đình cháu Liên để về Sàigon dưỡng sức,

Tôi trở về khách-sạn Hùynh-Anh, thuê từ trước,

Báo cho <Thân Hoàn & Hạc>, vì tôi ngã bệnh Ho,

Tôi phải cách-ly các cháu & Hoàn Thân,

Để tránh nhiễm trùng lây sang người khác,

Tôi dặn cháu Cuông-Liên, hẹn hôm khác,

Sẽ gặp gia-đình hai vợ chồng cháu sau,

Nằm xuống giường, ngủ một giấc thật mau,

Khi tỉnh-dậy hôm sau đã 10 giờ sáng,

Thấy khoẻ hơn, bớt ho nhiều lắm,

Thuốc BS Tâm, tôi uống tiếp sáng nay,

Cảm thấy đói bụng và thấy muốn ăn,

Tôi rửa mặt, đánh răng đi thay quần-áo,

<Tôi xuống Khách-Sạn>, dùng Internet & vào quầy gửi khoá,

Rồi lang-thang quan sát con phố đông người,

May-mắn thay tôi thấy một Quán Phở Gà,

Cơn đói và <mùi Phở Gà> đã làm tôi kích-thích,

Cô chiêu-đãi chỉ tôi vào một bàn nhỏ,

Bác gọi gì, mà  để cháu lấy thực-đơn, 

Tôi lướt qua thực đơn nhỏ rất nhanh,

Không lưỡng-lự, cháu cho tôi Phở Gà nhé!

Bác thêm gì không,  <trong Phở> hay nước uống?

À cháu cho tôi <trong Phở> ít trứng non,

Còn nước à, cho tôi <Bình Trà thật nóng> Hoa Lài,

Thế là đủ, cảm ơn cô nhiều lắm,

Cô chiêu-đãi viên vọng vào lên cao giọng,

Một Gà nghe và cho cả Bình Trà,

Cô cuống quít dơ tay vẫy chạy ra,

Vì cô thấy nhóm khách đông vào Quán,

Quán Hàng nhỏ song trình bầy ngăn nắp,

Sự cẩn-thận của tôi về thực-phẩm cũng an-tâm,

Bát phở Gà nóng, cô chiêu-đãi bưng ra,

Kèm theo một cái khăn tay bốc nóng,

Chiếc khăn ở trong cái bao plastic,

Phải trả tiền,< tôi nghĩ bụng>, nhưng bớt ngại ngần,

Lúc ở Mỹ, nhiều Mạng-Lưới nói về Việt-Nam,

Thực phẩm thiếu vệ sinh thì nhan nhản,

May quá, như Quán hàng này không tệ,

Tôi vừa ăn vừa nhấm-nháp <Vị Thịt Gà> của cố-hương!

Tôi vắt chanh vào lúc hết thật nhiều,

Vì Vợ dặn, anh ăn chanh tốt lắm!

Văn hoá gia đình nhiều Lời Khuyên lắm!

Tôi bật cười và nghĩ đến Ngọc Chân,

Thì ra, dù xa nhau, tình-cảm lại gần,

Còn gần gũi thì tình xem băng giá?

Chợt nhớ phải mua ít <Quà Quê > về tặng,

Biết mua gì để tặng Ngọc Chân đây?

Còn các con, Bà Già Vợ, các Em?

Xem ra mình Xẩy Nhà ra, là Thất-Nghiệp?

Tôi vội trả tiền Quán Phở Gà < Quang Đẩu>,

Cũng gần cạnh Phở Quỳnh ít hộ thôi,

Về đến khách sạn, tôi tắm gội xong,

Mặc quần-áo, tôi gọi Cell Phone cho Vũ,

Anh thanh-niên Xe Ôm có tên là Vũ,

Thường chở tôi từ khách-sạn ngay buổi đầu,

Anh ta cho tôi <số Phone Di Động anh ta> sau dịch-vụ này,

Văn-minh lắm, cứ mỗi lần <cần Xe Ôm> tôi gọi,

Chừng 5 phút thôi <là Xe Ôm> anh ta tới,

À chú ơi! cháu đã ở dưới rồi,

 

Trọng Thùy Sơn –12/09 

    (Còn Tiếp)

Tôi Đi Tìm Tôi -p5

Posted January 11, 2010 by vanson
Categories: Viet Nam

Tôi Đi Tìm Tôi (5)

 

Giật mình, tôi nghe tiếng Quang gọi,

Ông Bác ơi, mình đã tới Trạm Nghỉ rồi,

Hành khách ghế trên bắt đầu đang xuống,

Tôi và Quang cũng bước xuống theo sau,

Quang chỉ tôi nếu dùng Cầu-Tiêu, đằng đó,

Ứ, Quang chờ ông ở Quán-Nước trong kia,

Đây là một Trạm riêng Hãng Xe Mai-Lĩnh,

Khách đi xe nghỉ, thời-khoảng độ 1 giờ,

Là Trạm-Nghỉ, song cũng dùng Ăn Trưa nữa,

Tôi và Quang cùng kiếm một chiếc bàn,

Tôi bảo Quang, chắt ăn gì cứ gọi,

Ông bao Quang, ăn thả cửa hôm nay,

Quang bật cười, cô chiêu-đãi đang chờ đợi,

Cháu sẽ ăn tô Hủ-Tiếu thịt tôm cua,

Cô chiêu-đãi viên hỏi tôi và lật giấy,

À, cho tôi cũng Hủ-Tiếu thịt tôm cua,

Hai ông chắt thêm hai ly Xá Xị,

Chúng tôi ngồi chờ không-khí rất vui vui,

Hành khách Trạm Xe đang ăn thoải mái,

Có nhóm mua thêm quà bánh, trái cây,

Tôi chợt nhớ phải mua thêm quà nữa,

Trả tiền xong, tôi dặn chắt Quang tôi,

Nếu Xe Đò có loan tin, thông báo,

Hãy tìm ông hàng Quà Bánh, Trái Cây,

Quang gật đầu rẽ vào khu Kỷ Vật,

Còn riêng tôi, khu Bánh Trái Đại Hàn,

Bánh Cookies Đại Hàn trông sạch đẹp,

Tôi mua thêm ít gói để yên lòng,

Nhưng mua xong, tay tôi lệ-khệ gói quà,

Quang đã đến giục tôi lên Xe tiếp,

Dân trí sau 34 năm tôi xa cách,

Khó hiểu nhiều tôi chỉ đoán bề ngoài,

Hệ-thống Xe Đò và Trạm đến, Trạm ngừng,

Cách tổ chức đã có nhiều tiến bộ,

Mấy cô bán vé hãng Xe Đò Mai-Lĩnh,

Đồng-phục, đồng mầu, quần trắng, áo dài xanh,

Xem ra, Họ được huấn luyện cách <Tiếp Tân, Chiêu Đãi>,

Tôi gật gù, trong bụng thấy hài lòng,

Con đường từ Sàigon về Long-Xuyên qua Mỹ-Thuận,

Chiếc Cầu Dài hiện đại rất tiện nghi,

Tôi nhớ, năm xưa phải qua Phà Mỹ-Thuận,

Nghe Quang bảo, vẫn phải qua một Phà,

Nhưng là cái Phà tiếp sau Mỹ Thuận,

Phà Vàm-Cống còn ít cây số nữa thôi,

Tôi chuẩn bị máy hình chụp Phà Vàm-Cống,

Nhìn bên đường, xe vun vút lao đi,

Miền Đồng Lúa, nhiều lạch-ngòi và sông Cửu,

Rất phì-nhiêu, nay đường làng-xóm có xe nhiều,

Nhưng đa-số  là xe Scooters, xe hàng chuyên-chở,

Lâu-lâu, vài xe Du-Lịch bóng loáng chen vào,

Xe-hơi nhỏ thật sang, nhà giầu đã có,

Cũng rất nhiều và cỡ nhỏ, xinh xinh,

Nhiều xe kiểu Nam-Hàn, Daewoo, Kia, hay Huyndai,

Và xe Nhật gồm đủ loại giống Hoa-Kỳ,

Xe Honda, Toyota, Mazda, lâu lâu xe Mỹ,

Ford, Chevrolet cũng có mặt ở miền này,

Lúc ở Sàigon, tôi đã nhìn nhiều <kiểu sang và đẹp>,

Như Mecedes này, Camry, Lexus nữa, cả Acura,

Tôi có nói chuyện với dăm ba <Anh tài xế>,

Này bác ơi, loại xe ấy của <mấy Đại Gia>,

Trong câu chuyện tò mò của anh tài xế,

Tôi biết cả lương-tháng anh, 3 triệu mấy,

Lương nghèo hơn, tội mấy Tài Xế <Chạy Xe Ôm>!

Cả một ngày chừng trăm dưới, trăm ngoài,

Mải suy tư về Quê Hương đổi mới,

Người dân quê vẫn kiên nhẫn cuộc đời,

Sau Cách-Mạng có người vui, người khổ,

Cuộc sống miền Nam vô tư, thoải-mái hơn,

Hơn khá nhiều, so với miền Bắc xa-xôi,

Cả giải Lào Cai các khu làng hẻo-lánh,

Hay các Buôn Sơn Cước vẫn nghèo nàn,

Nhất là vùng Sơn Cước chị Hoan tôi,

Vẫn cỏn phải dùng Cầu Tiêu cổ điển,

Bỗng Còi Xe kêu vang khu Đò Vàm-Cống,

Nó từ-từ đậu lại Ven Phố bên đường,

Khách xe đò, xuống đi bộ tới Bến-Sông,

Để lên Phà sang bên kia, Xe đón,

Để sang Phà, Quang bảo tôi cùng xuống,

Chiếc Phà kiểu xưa còn vẫn thịnh hành,

Giòng Cửu Long chẩy xiết, nước mênh mông,

Nhiều Phá máy rất xinh và rất mới,

Ở mỗi Bến, nhiều Lốp Xe cột chặt,

Để Con Phà vào Bến đỡ xô nhau,

Khách bộ hành, theo một Lối Đi hông,

Đều tấp nập lên Phà sang sông Cữu,

Ở Khoang Giữa dành cho Xe Đò đậu,

Khách bộ-hành thường leo tít lên Thang,

Có ghế ngồi để khách được thênh thang,

Và chụp ảnh cảnh Hậu Giang, sông nước,

Vẫn còn thấy những con Thuyền Cần Đước,

Chở nặng nề theo chiều dọc như xưa,

Thuyền Trà Ôn dăm ba cái lưa thưa,

Miền sông Cửu vẫn giầu vì nhiều hải-sản,

Nhiều tôm cá, heo gà, tài nguyên trù-phú,

Chim Rẽ quay, Ổi, Mít, Bưởi Năm Roi,

Qua đò Vàm-Cống, quà ăn  thả cửa thôi!

Có cả Chôm-Chôm, Sầu Riêng, Tôm Càng nướng,

Miệt Vườn vẫn hiền-hoà như <những Năm xưa> tôi xuống,

Lúc Hảo, thằng Em tôi, quyết lấy <vợ An Giang>,

Mối Tình Quê, miền Nam rất nồng nàn,

Cậu Trai Bắc, mới lớn lên rung động!

Dĩ-vãng qua rồi đã nhiều năm xa cách,

Tôi băn khoăn chỉ muốn chóng gặp Hừng,

Và các Cháu/Chắt tôi chắc đều thành-gia thất?

Đàn Chắt tôi, trong trí nhớ, lộn-xộn hoài,

Xe Đò sang Phà xong đang góp Khách,

Quang và tôi vẫn lẽo đẽo theo đoàn,

Từ Vàm-Cống về Long-Xuyên thêm chừng 20 cây-số,

Đoạn đường này, tôi mường tượng ảnh hình,

Nhiều thiếu nữ bên Cánh Đồng nước ngập,

Nhiều đàn chim xoải cánh lúc xế chiều,

Những nụ cười tuổi trẻ thật vô tư!

Tôi tiếc nuối thời Trẻ Trung bay mất!

Quang nói tôi nghe, Bố con ra đón,

Có bác Liêm, đón ông Bác ra cùng,

Tôi ầm ừ vì chưa kịp hình dung,

Bố Quang thế nào, <là ai> mình chưa biết,

Tôi nhớ Hảo Hừng có ba Con gái,

Một Thu-Hà, và hai cháu nữa quên tên,

Thôi được, để ông về sẽ gặp <Ngoại cháu liền>,

Hỏi Cháu Chắt, Toàn-Gia, bao nhiêu người nhé!

Quang bật cười nhìn tôi, quên xa lạ,

Chắt thật hiền, tuy là cậu thanh niên,

Chẳng mấy chốc, chiếc Xe bóp còi inh-ỏi,

Đến bến Long Xuyên rồi, ông Bác ơi,

Nhìn toàn cảnh, nhiều Xe Đò Mai Lĩnh,

Khách đi xe hành lý sách hai bên,

Nối đuôi nhau, bước xuống, kẻ vẫy tay,

Kẻ ơi ới gọi nhau, mừng vui, gặp-gỡ,

Quang chỉ tôi một trung-niên người mập mạp,

Ông Bác ơi, Bố cháu đấy, đến rồi,

Thoạt mới đầu tôi tưởng bác Xe ôm,

Nên tôi bảo, có gia đình ra đón,

Còn một trung niên kia hơi gầy-gầy ôm-ốm,

Quang bảo, bác Liêm đấy, ông Bác ơi,

Khi lên <ôm xe> rồi Liêm nói với tôi,

Cháu là chồng của Thu Hà đấy bác,

Chiếc xe gắn máy rẽ về tay trái,

Hướng Châu Thành, Liêm lái rất vững vàng,

Tôi vừa qua cơn khủng khiếp ở Sàigòn,

Tay lái Xe Scooters như biến-ảo giờ Cao-Điểm!

Sinh-mạng tôi, anh Lái Xe Ôm đảm bảo,

Đội <mũ bảo hiểm> rồi, tôi vẫn sợ phát run!

Từ Bến Xe-Đò, Liêm lái tôi về Cần-Đăng,

Một Làng nhỏ, nay khang-trang hơn, nhờ xây-dựng,

Liêm bảo Nhà cháu & Thu-Hà trong Chợ,

Nhà Bà Già cháu <ở mặt đường> và xây-dựng <đã cao hơn> ,

Hiện nay Thu-Hà, vợ cháu rất đảm đang,

Biết buôn bán, một tiệm ăn nho nhỏ,

Bà Già cháu chỉ Thu Hà quán xuyến,

Ngoại đã về hưu, chỉ phụ-giúp mà thôi,

Tôi hỏi Liêm về gia cảnh ít nhiều,

Liêm nói, cháu & Thu Hà có <3 con, 1 trai, 2 gái>,

Cháu Thu-Tâm vừa lấy chồng Việt-Kiều bên Mỹ,

Đứa gái kia là cháu gái Anh Thư,

Thằng con trai, Thành Tính cũng ra kỹ-sư,

Chưa có việc ở địa-phương, còn chờ đợi,

Cháu thì lâu nay vẫn nghề Nhiếp Ảnh,

Nhưng hiện-đại rồi, kỹ thuật họ siêu hơn,

Hoàn cảnh gia-đình tuy vất vả nhưng vui ,

 Cháu lâu-lâu đi quay phim & giúp vợ,

Còn ở nhà, cháu mở Chụp-Ành trong làng,

Tôi nói, cháu nhất rồi, cần duy-trì < niềm hạnh-phúc gia-đình>,

Dù nhỏ bé, song nghĩa tình toàn vẹn!

Liêm chỉ tôi, nhà Ngoại con đã đến,

Quán Thu-Hồng, Cơm Tấm, Mì, Hủ-Tiếu thơm ngon!

À, đây là Quán Nhỏ của Ngoại con?

Tôi bước xuống và đeo theo balô, hành-lý,

Người tôi gặp đầu tiên là Hừng, <người em dâu tôi qúy mến>,

Sau 34 năm xa cách cả gia đình,

Tôi rất vui mừng, ôm chặp lấy Hừng!

Trong một phút, tôi ngậm ngùi nhớ Hảo!

Sau khi giới-thiệu xong, mắt tôi rơi lệ!

Tôi không ngờ, người em dâu bé-nhỏ <thật tài!>,

Một người vợ trẻ, 3 đứa con thơ!

Đã tần-tảo tháng ngày, nuôi con khôn lớn!

Nay đã lập gia đình cho ba cháu,

Gia đình đứa nào cũng đã thành công!

Chồng cháu Thu Hà chính là cháu Liêm,

Người đã chở Xe Ôm tôi từ Xa-Cảng,

Ngồi xuống chiếc bàn, bữa ăn chiều đoàn-tụ,

<Có cả chắt Quang> và một cô bé rất ngây thơ,

Thu-Hân vội vã đứng dậy giới thiệu tôi,

Đây nhà cháu, anh Son, <và Bảo Uyên>, con út,

Tôi chợt nhớ ra người trung-niên nơi Xa-Cảng,

Mà chính Quang đã giới-thiệu là Bố mà,

Son là bác sĩ duy nhất trong Làng,

Còn Quang đã nghe lời Mẹ Cha, <đang học Dược>,

Thu Hân giúp chồng hàng ngày khám bệnh,

Dư thì giờ đứng bán thuốc ở <Tiệm Thuốc Tây>,

Tôi suy tư và nghĩ đến Gia-Đình này,

Tính-toán của họ hơn chính tôi nhiều lắm,

Tôi lưu vong một môi trường hải ngoại,

Suốt cuộc đời, tài-sản Nhà Giáo thật nghèo,

Cho đến nay, chưa trả hết cái Nhà,

Chiếc Xe nhỏ Huyndai vẫn chưa hết Nợ,

Gia-đình các cháu tôi đều có Nhà Cửa,

Con cái học hành, xong Đại-Học từ lâu,

À quên, tôi còn chưa gặp Thu Hồng,

Cháu đã lấy chồng <Việt Kiều sống bên Hạ Uy Di> vài năm trước,

Trước khi tôi về cháu báo-tin cháu Grace,

Biết nói tiếng Anh nhiều và đã <về thăm Ngoại ở Việt Nam>,

Chồng cháu là một Việt-Kiều tháo-vát đã lâu,

Nay chuyển sang nghề Nails thêm lợi tức,

Tại Việt-Nam, căn Nhà mặt tiền, đang tăng-giá,

Nhiều Hộ giầu vì Hiện-Đại Hoá càng tăng,

Tôi cũng mừng vì đã gặp đủ Họ-Hàng,

Tâm tư mình đã thêm phần an ủi,

 Tôi ra thăm mộ Hảo, đứa em <trai buồn tủi>!

Bỏ lại cuộc đời lúc Tuổi-Trẻ yêu đời!

Ôi cũng là số phận một Kiếp Người!

Còn tôi nữa tương lai đều Giã Biệt!

Ở lại nhà Hừng, tôi đoàn-viên Cháu Chắt!

Tôi rất vui vì may mắn của mình,

Bạn-hữu tôi giúp cả lộ-phí cuộc Hành Trình!

Để gặp lại những Người Thân muôn thuở!

Hôm giã-từ An-Giang và gia-đình Hừng, cháu chắt,

Tôi ngậm ngùi tưởng đến Kiếp Chim Di!

Vì gia-đình tôi, miền Hải Ngoại lưu vong,

Trong khi Đất Nước vẫn còn nhiều Kỳ-Thị!

Tôi về Việt-Nam không dám phê-bình, dám nói,

Độc Đảng, Độc-Quyền, nếu nói sẽ lôi thôi,

Nhưng tôi thấy Đời-Sống mọi người vẫn an-vui,

Triết lý cuộc sống này chính là <Tình Nhân Bản>?

Tôi đã gặp hết Người Thân & <Họ Hàng tôi nữa>!

<Trên Chuyến Xe Đò> về Sàigon, tôi cảm thấy rất bâng-khuâng!

Có lẽ Môi-Trường Sống và Điều-Kiện của tôi,

Sẽ gắn chặt với Loài Chim Di vĩnh-viễn?

 

 

Trọng Thùy Sơn

12/09

Tôi Đi Tìm Tôi (4)

Posted January 3, 2010 by vanson
Categories: Viet Nam

Tôi Đi Tìm Tôi  (4)

Thơ hồi ký, phiêm luận, xã hội

 

Hảo Hạc chỉ Taxi hướng về Thành Phố,

Xe cộ rợp trời, đa số là Scooters,

Một cảnh lưu thông quả thật bất ngờ!

Không thể tưởng dân Việt mình <tài lái xe siêu> thế!

Con đường chật nít những xe gắn máy,

Họ phóng lên cả lề, bất chấp ưu-tiên,

Tiếng còi xe inh ỏi, điếc tai luôn,

Những kẽ hở < dù nhỏ nhoi>, scooters xen vào tuốt,

Tôi thấy cả một bà chở em bé,

Để đầu trần, mũ bảo hiểm không đeo,

Xe taxi, xe du lịch cả xe đò,

Đều ních ních bò bò thêm từng bước,

Tôi hỏi Hạc, tại sao lưu-thông bế tắc?

Bố ơi, vì là giờ Cao-Điểm của Sàigon,

Vào giớ khác, xe cộ bớt đông hơn,

Giờ Cao Điểm là Rush Hours, tiếng Việt!

Taxi về nhà Thân mất trên một tiếng,

Tôi bỏ hành-trang, theo Hảo Hạc lên nhà,

Nhà Hoàn & Thân một Cao-Ốc nhiều tầng,

Họ ở mãi tầng lầu cao, số <mang 14-14>,

Cao Ốc này, của một <Tập Đoàn Kinh Doanh> xây cất,

Gia-đình Thân Hoàn trả mỗi tháng 600 USD,

Tiền tiện ích chưa tính, sẽ còn hơn,

Với lương Việt, chắc ít người trả được,

Cũng may Thân, chồng Hoàn tìm được việc,

Tiến Sĩ dạy môn Tài Chánh Kinh Doanh,

Thân thất-nghiệp ở Mỹ kiếm việc ở Việt-Nam,

Đang dậy cho một Đại-Học Úc-Châu trong thành-phố,

<ĐH RMIT> đang nóng cho các con nhà Giầu-Có,

Các Đại-Gia đang cố nhồi sọ các con,

Họ là Giai-Cấp Giầu, chỉ-đạo cả Nước Non,

Nên Con Cái phải học cao lãnh đạo,

<Tôi hỏi Hảo Hạc> đang làm việc gì sau khi Từ-Chức?

Chúng loay-hoay đang kiếm việc dậy Anh Văn,

Môi-trường nước Việt chất Xám rất cần nhanh,

Song đa-số nặng về phần Kinh-Doanh & Kỹ-Nghệ,

Hảo Hạc chọn Major về môn Xã Hội,

Kiếm việc gay go, không dễ ở Xứ này,

Còn trong Chính-Phủ, chính sách Tuyển-Dụng càng gay,

Vì phải Hồng hơn Chuyên trong toàn Hệ-Thống,

Tôi nhận thức Hảo Hạc khó mà hội-nhập,

Khuyên 2 cháu <điều chỉnh dần> vả học cao hơn,

Vì bằng Cử-Nhân kiếm việc rất khó khăn,

Nhất là Tiếng Việt, kiến-năng như còn thiếu,

Lới hô hào Tuổi-Trẻ Việt-Kiều về giúp Nước,

Lý thuyết thôi, thực tế rất Ngược Chiều,

 <Chính sách Nhân Dụng> của Chế-Độ CSVN thanh-lọc rất khó khăn,

Cần là Đảng-Viên, hay một lòng tuân thủ,

Tự Do Nhân-Quyền trong Môi Trường không dễ,

Thế cho nên, Hảo Hạc thích-ứng rất khó-khăn,

Tôi nghĩ rằng <Chế Độ Chính Trị VN> khó thể Tiến Nhanh,

Như các Chế Độ Đa-Nguyên & Dân Chủ,

Mải suy luận về Môi Trường Xã Hội,

<Tôi quên rằng> mình đang ở Nhà của Hoàn Thân,

Xem ra, Thân Hoàn cũng gặp ít khó-khăn,

Vì Thân thường <công-kích Đại-Học> mà anh đang dậy,

Nghe nói, Thân không đựơc ký thêm Khế-Ước,

Hết năm nay, anh phải kiếm việc <một Định Chế khác rồi>,

Cũng may, một Đại-Học khác vừa mời Thân,

Dầu sao môi-sinh Việt Nam vẫn còn <đang Đổi Mới>,

Tuy rằng Môi Trường Thế Giới đang <Toàn Cầu Hoá>,

Thích-Ứng và Hội-Nhập vẫn cần đến Thời Gian,

Tôi không tiên đoán được Hướng-Đích của Việt-Nam,

<Hệ Chính Trị, Kinh Doanh> theo Mô Hình nào chưa rõ nét?

Tôi cố khuyên con tôi, Hạc và cháu Hảo,

Trở về Hoa-Kỳ, trau dồi Học-Vấn cho cao,

Và nhất là, khi nhận-định Vị-Trí của tôi,

Tôi và con tôi vẫn là công-dân Mỹ,

Hội-nhập vào nền Văn-Hoá Hoa-Kỳ không hẳn dễ,

Ngoài ra, Căn-Cước tôi, nay đã đổi rồi,

Sau 2 tuần, tôi sống ở Quê Hương,

Tuy khăng-khít, song không thể là công-dân Việt,

Dù một chút Tình-Tự VN không rõ nét,

Vẫn lôi theo cách ứng-sử của văn-hoá Hoa-Kỳ,

Tôi là Ai, và Qúy-Hạc sẽ là Ai?

Rất băn khoăn trong lúc này tôi phân-tích,

Có một phút, tôi giả-định mình Người Việt,

Tôi đã làm gì những Năm-Tháng lưu vong?

Tôi có đang cùng nhịp một Trái Tim?

Nền Văn Hoá Quê tôi đang khát vọng?

Trạng thái nửa vời như Người lạc lõng,

Nửa hành tinh Trái Đất, nửa Không Gian,

Nhất là hoàn cảnh Người Tỵ Nạn <Chế Độ Chính Trị Việt Nam>,

Thật khó phân biệt Tôi là Ai, đích-thực?

Hôm nay, gặp lại cháu Liên tôi liên-lạc,

Con cả Chị Hoan, nay đang ở Saigon,

Cháu Liên nói, tôi còn có những Họ-Hàng,

Ở thành-phố Hồ Chí Minh, cùng đi kiếm,

Liên lái xe scooter, đưa tôi vào <Khu Chí-Hoà cũ>,

Cô Mai và gia-đình đang sống ở đây,

Con bà Cô tôi, Em ruột Cậu tôi,

Cô Huyền đi tu, sau khi có <hai con Gái>,

Một là Mai, cô em kia tên Khánh,

Chiến-Tranh xong, chị em đều lưu-lạc ở Saigon,

Nghe Liên nói, Khánh ưa thích văn-học, thi-văn,

Đã có tác-phẩm được vinh danh trên báo-chí,

Sau 2 tiếng đồng-hồ, mới tìm ra địa-chỉ,

Nhà em Mai quanh quẩn khu Chí Hoà,

Theo chỉ dẫn của Cuông, chồng cháu Liên,

Chúng-tôi đã tìm được căn nhà Mai ở,

Trời, sau bao nhiêu năm xa vời cách-trở,

Tôi và Mai, người Em họ năm xưa,

Gặp lại nhau như một phép-lạ, khó ngờ!

Một bà già ốm gầy nhưng vui tính,

Chưa biết gọi thế nào, tôi suy tính,

Vì Mai năm nay, gần 80 tuổi rồi,

Mai đã ôm chầm, ôm chặt lấy tôi,

Giọng thương-cảm, vì đã tìm được người <Anh họ>,

Không ngờ Em Mai tôi có 7 <cô con gái>,

Một cậu trai và 7 cháng rể thành-công,

Họ xúm-xít lại tôi và săn đón, hỏi-han,

Người Bác họ đã từ Hoa-Kỳ sống lại,

Trong một phút, lòng tôi vô cùng phấn-khởi,

Tặng cho Mai và các cháu trong nhà,

Tôi cũng may vì đã chuẩn-bị, đổi Tiền,

Tặng <các cháu tôi> vài trăm ngàn, Mai một triệu,

Tiền Mỹ kim, hôm nay Thị-Trường lên giá,

Sang VNĐ, 100 đôn được Triệu Chín vô-tư,

Tuy-nhiên, tôi còn một Trạm nữa ở An-Giang,

Gia-Đình thím Hừng và các Con của Hảo,

Ở Mỹ, ít lâu nay tôi thường liên-lạc,

Nên Kỳ này, tôi nhất định xuống An-Giang,

Viếng thăm xong cô Em họ, nhà Mai,

Tôi chuẩn-bị cùng Liên ra về kẻo muộn,

<Tôi dự định sẽ mời> Gia-đình Mai & Gia-đình Thân, Liên nữa,

Buổi liên hoan Đoàn-Tụ ở một Quán nào,

Để giới thiệu Gia Đình quen biết nhau,

Như đã gặp gia-đình <Họ Hàng Ngọc Chân> mấy ngày trước,

Gia-đình chú Lợi, cháu Liên, gia-đình chú Đức,

Quán Tre tối nào, <tâm sự tôi dạt dào>, trao-đổi say mê!

<Một Bữa-Tiệc nữa> sẽ dành cho gia-đình Mai, cháu Liên,

Rồi tôi sẽ đi An-Giang thăm Hừng, các cháu,

Cũng có thể để dành trước khi <Tôi Từ-Giã>,

Và sẽ mời một thể, sẽ tiện hơn,

Chồng của Liên, cháu tôi, <để râu xồm>, tên Cuông,

Trông thì dữ, nhưng tính-tình hiền-lành mới lạ,

Chị Hoan tôi <cũng đã kể về chuyện tình Cuông & Liên> cho tôi biết trước,

Và cháu Nga, <em Liên cũng dặn tôi> hãy đến thăm Liên,

Thế ra, họ-hàng của tôi <còn đông lắm> khắp Miền,

Ân-hận, vì tôi vẫn <chưa tìm ra Cô Vượng tôi> địa chỉ cũ,

Có lẽ Cô <đã mất lâu> vì bặt tin liên-lạc,

Tôi về đây, Xóm cũ đã đổi thay,

Một Phố Xưa, Phan-Thanh-Giản, cũng đã thay tên,

Nay tên mới, đường Tháng Tám <mùa thu> Cách-Mạng,

Tôi ở nhà Hoàn Thân thêm một tối,

Sáng hôm sau, tôi sẽ gặp Quang <ở Bến Xe Đò>,

Chắt Quang gọi thím Hừng bằng Ngoại, <con cháu Thu-Hân>,

Còn <bao nhiêu Chắt nữa?>,  tôi phải về An-Giang mới rõ,

Trong ký-ức, Hảo, em trai tôi thuở ấy,

Hai anh em cùng mạo hiểm vào Nam,

Hảo học xong Đại-Học Sư-Phạm cấp-tốc 2 năm,

Và may mắn thành-công trở thành giáo-viên Tiểu-Học,

Hảo từ giã tôi về Long-Xuyên dậy học,

Được ít lâu, Hảo quyến luyến với Hừng,

Một cô giáo nhỏ xinh đẹp ở Trường,

Không bao lâu, Hảo nhờ tôi làm Đại-Diện,

Nay Ký-Ức tôi dần-dần hiện ra từng đoạn,

Và lòng tôi nhậy cảm đến ngậm ngùi!

Không ngờ Năm Tháng vô tình lặng-lẽ trôi!

Hảo té chết lúc qua <một Cầu Tre> xóm nhỏ,

Lúc tuổi 50, tuổi thanh niên đầy hi-vọng!

Vì Hảo mang một chứng bệnh Thần Kinh,

Sau chiến tranh, Hảo bị bệnh tinh thần,

Tôi không rõ, chỉ biết <tin người Em> đã chết!

Tôi cảm phục Hừng, người Em dâu đạo-đức,

Tần-tảo nuôi một đàn con dại, thờ chồng!

Cho đến nay, đã dựng vợ gả chồng,

Và các cháu đều thành danh, hạnh phúc,

Trong Trạm Xe Đò miền Tây, tôi chờ-đợi,

Vì cháu Quang được Hảo liên lạc rồi,

Buổi sáng sớm, ly <cà-phê Xa-Cảng> toả mùi thơm,

Tôi nhớ lại những Ảnh-Hình ngày xưa cũ,

Chợt có tiếng gọi nhẹ-nhàng như con gái,

Tôi quay sang, thì Quang đã tới rồi,

Tôi gặp Quang lần đầu rất ngỡ ngàng,

Sau khi nói chuyện, biết Quang rất giỏi,

Đang học Dược để trở thành dược sĩ,

Một thanh niên tuấn tú lại rất hiền,

Bác Chắt tôi hàn-huyên tâm-sự chưa dứt lời,

Tiếng micro gọi mời lên xe thúc giục,

Tôi và chắt Quang lên xe đò Mai-Lĩnh,

Ngồi bên nhau, tôi hỏi chắt ngàn điều,

Quang trả lời với áp lực đều đều,

Tôi hỏi chắt mệt không, ông Bác hỏi?

Tôi hình dung được rõ môi trường <từ những điều Quang nói>,

Riêng chắt Quang cũng không kém ngỡ ngàng,

Chắt không ngờ còn một <ông Bác lưu lạc> về thăm,

Sống ở Mỹ, khiến Quang nhiều thắc mắc,

Tôi nhắc nhở Quang, cần trau-giồi thật giỏi,

Sẽ có ngày, sang Hải-Ngoại học cao hơn,

Giấc Mơ của Quang thật bình-dị lạ thường,

Chắt chỉ muốn ở bên <Mẹ Cha và Gia Đình> ấm cúng,

Tôi vẫn nghe tiếng động cơ êm đềm < trên đường Hậu Giang xa tắp>,

Mà rơi vào một <Giấc Ngủ> thật êm ngon!

Trọng Thùy Sơn

12/09

(Còn tiếp)

Tôi Đi Tìm Tôi (p3)

Posted December 22, 2009 by vanson
Categories: Viet Nam

Tôi Đi Tìm Tôi (3)

 

Trong đêm tối, con Tầu lăn chập chạp,

<Ga Yên Bái> qua rồi, còn ít Trạm nữa mà thôi,

Ga Hà nội ở cuối con đường sắt,

Đường Sắt và Con Tầu vẫn chậm-tiến như xưa,

Ghé một nhân-viên coi Toa Tầu tôi tâm-sự,

Lương-bổng Anh thì theo chỉ số hoa hồng,

Có nghĩa là độ 250 <ngàn VNĐ> mỗi chuyến,

Một vé <Tầu có nệm> du-khách chỉ trả 2 trăm,

Sang-trọng nữa, độ 3 trăm là cao nhất,

Còn Toa xoàng chỉ tốn 80 chục ngàn,

Tôi hỏi Anh mấy Chuyến Đi một tháng?

Anh trả lời, chép miệng, độ 5-6 lần,

Một Triệu Rưởi VNĐ tính ra quá rẻ,

Theo Dollar, chỉ độ 90-100 mỹ kim thôi!

Tôi thấy Anh ta buồn, đầy ức chế,

Mức-lương này gia-đình Anh chỉ đủ ăn thôi!

Tôi hỏi Anh được mấy con tất cả?

Do-dự trả lời, Em có 6 đứa con,

Thế Chị ấy có bán-buôn gì không nhỉ?

Buôn-bán nhỏ nhoi trong một Xóm Bàn Cờ,

Khu Văn-Hoá chúng Em, khu nghèo nhất Nước!

Chắc còn lâu mới hiện đại Chú à!

Toa Tầu vừa huýt còi như thông báo,

Tạm biệt Anh ta, tôi nằm mãi suy tư,

Nghe tiếng Gà sáng tinh sương đang gáy,

Toa Tầu sau, nghe tiếng Lợn ủn-ỉn, gầm-gừ,

Cái ấn tượng Quê Hương mình nổi bật!

Buổi sáng Dân Mình gồng gánh đi buôn,

Còi Tầu tiếp theo báo tới Ga Hànội,

Đánh thức chú Em đang còn ngáy ngon-lành,

Sao Anh không ngủ thêm cho đỡ mệt?

Tôi trả lời, Anh không mệt đâu em,

Con Tầu rít lên tiếng phanh đậu lại,

Khách Bộ Hành nối tiếp xuống Sân Ga,

Cả trăm chiếc <Xe Ôm> đổ-xô và chạy lại,

<Các Bố> về đâu, em chở các Bố đi?

Em Hiền tôi vẫy bàn tay từ chối,

Chúng tôi chờ vì đã gọi chiếc Taxi,

Anh Xe Ôm, bĩu môi, và lắp bắp,

Taxi à, giờ này Nó <chém chết>, Bố ơi!

Tôi bật cười giọng sao chua ngoa Hànội,

Úi-giời ơi, Taxi à, ở đó mà chờ!

<Cuối cùng thì> Chúng Tôi cũng lên Xe Ôm đó,

Hai Anh Chàng xe Ôm trẻ hớn-hở bình-thường!

Anh <xe Ôm> của tôi bắt đầu hỏi chuyện,

Bố ở đâu, Việt Kiều ở Mỹ về?

Sao Anh biết, tôi ở Lào Cai xuống,

Úi giời ơi, cháu biết là Bố Việt-Kiều,

Kìa, trông cái Quần Bố, Kaki 4 túi,

Ai mà chả nhìn ra Bố <đúng hiệu>Việt-Kiều,

Tôi bật cười vì nghe lời Bà Vợ,

Anh phải mặc vào, không Nó móc-túi rất siêu!

Về đến Nhà Hiền, tôi móc tiền trả,

Tặng thêm Anh ta một tờ giấy 5 ngàn,

Anh Xe Ôm trợn mắt nói, Bố ngon thật,

Cảm ơn nhiều Bố nhé, chúc Bố vui-chơi!

Này Anh, chớ hiều lầm ông Chú nhé!

Tôi không Vui Chơi, về thăm Gia-Đình thôi,

Tôi và Hiền vẫy tay chào 2 <anh Xe Ôm lặng lẽ>,

Hànội đã thức dậy rồi, khu Văn-Hoá Thanh-Xuân,

Hàng quán đã bầy biện xong những <Món Ăn Buổi Sáng>,

Chú Hiền hỏi, Anh muốn ăn <Phở Gà> không?

Em biết một chỗ rất ngon không chê được!

Ừ Chú dẫn đi, Anh và Chú đi ăn,

Rồi mua một <bát về> cho Đông ăn nữa,

Mấy ngày sau, tôi bảo <Hiền liên-lạc> hết Họ-Hàng,

<Mời một Bữa> vừa Ra Mắt vừa Tiễn-Chân một thể,

Theo kế-hoạch gia-đình, tôi chuẩn-bị đủ vừa <Ngân Sách Chuyến Đi>,

Cũng vì lý-do đó, Tôi không thể <Về Làng xa quá>,

Hiền gật đầu nói, Em bố-trí cho Anh,

Em có đủ số phone nhà và di-động,

Ở Hànôi,< còn gia-đình Huy, Jolee>, hai cháu Ellitot & Anie,

Nhưng rất tiếc không thăm gia-đình Huy được,

Jolee Elliot, Anie đi học còn Huy <công tác ở Thái Lan>,

Chỉ có <Họ Hàng tôi và Vợ Chồng Hiền> cùng các con trong Bữa-Tiệc,

Tôi liên-lạc cháu Qúy-Hạc tôi ở Miền Nam,

<Xong Bữa Tiệc>, hôm sau, tôi sẽ đáp <Air Vietnam> thăm cháu,

Điều mà tôi rất quan-tâm là cháu, <đứa con trai>,

Quý Hạc thích Việt-Nam vì DNA, Bản Chất?

Về Nguồn mà, tôi thường khuyến-khích không ngừng,

Tôi nghe tin, Qúy-Hạc có vấn-đề trong Hội-Nhập,

Vì Môi-Trường này chưa mở cửa hoàn toàn,

Quý Hạc đam mê là công trình Vô-Vị-Lợi,

Một thành viên của Hội Xã Toàn-Cầu (Global Village Foundation),

Nhưng hôm qua, cháu đã thất vọng,< nộp đơn từ chức>,

Khiến tôi lo và muốn gặp Qúy-Hạc ngay,

Sau Bữa Tiệc <Ra Mắt-Tiễn Chân> của Họ-Hàng quen thuộc,

Tôi từ-giã mọi người và gia-đình Hiền < Tôi đáp Chuyến Air Vietnam>,

Buổi sáng, không-khí trong xanh, bầu trời Hànội,

Tôi bâng-khuâng, bao kỷ-niệm để lại đằng sau!

Khó phân tích được <Tôi là Ai> ngay trong <Chuyến Về Đất Mẹ>?

Mảnh đất Cội-Nguồn cũng khai-phá, có Tổ-Tiên tôi,

Ngàn Cánh Đồng Lúa xanh rì như <ngàn Thảm Cỏ>!

Tháp Rùa Gươm vẫn im lặng bóng hững-hờ?

Chùa Một Cột đứng cô đơn từ giã,

Trong lòng tôi bao Cảm Xúc dạt dào!

Mặt nước Hồ Tây lăn-tăn làn sóng bạc!

Hôm qua, tôi cùng Hiền cưỡi một Thiên-Nga!

Như một đoạn Cuối Phim và kết luận,

Giã-Biệt rồi, Lào Cai, Hànội quá thương yêu!

Điểm tới đến, Saigon xưa, 34 năm xa-cách!

Vẫn mơ màng khi Tiếng Máy phiêu diêu,

Đang trên Mây, cao-độ trên 10 ngàn thước,

<Con Chim Sắt VN>, do phi-công Việt mình lái vẫn bay,

Tôi mở mắt nhìn mấy cô Tiếp-Viên chiêu-đãi,

Quần trắng tinh, và chiếc Áo Dài hồng,

Trong tiềm thức tôi lung linh nhiều kỷ-niệm,

Tôi mơ màng nghĩ đến thuở trẻ trung,

Một ngày, bọn chúng-tôi thoát khỏi Trường Võ-Bị,

Cầu Hàng-Không cất cánh vẫn rõ không quên,

<Tôi chọn Đại Học>, hành trang & sách đèn lên Dalạt,

Ấn-tượng trong hồn, <đầy lãng mạn> các bóng dáng Tiếp-Viên,

Còn mơ màng nhiều ảnh-hình trong ký ức,

Chiếc Micro, âm-thanh đã phát tiếng yêu cầu,

Tôi nghe thấy tiếng Cô Tiếp-Viên chiêu đãi,

Giọng nhẹ-nhàng, xin qúy khách <xiết chặt lại> giây đeo,

Tầu sắp đáp sân bay Phi-Trường Tân Sơn-Nhất,

Nhìn ra ngoài, tôi lướt mắt cảnh Phi-Trường,

Hoàn-toàn xa lạ, không ấn-tượng nào tôi nhớ,

<Sách hành-lý vừa ra>, Qúy-Hạc và Hảo đã gọi cell phone,

Dơ tay vẫy, tôi nhận ra ngay tức-khắc,

Nhìn Hảo, tôi thấy Hảo chẳng khác xưa,

Còn Qúy-Hạc, một thanh-niên để râu và búi-tóc,

Thật bất-ngờ, tôi lại tưởng một Japanese Sumo,

Nét Hội-Nhập đầu tiên, tôi nhận ra <Con tôi lệch lạc>?

Một thân hình cường tráng thích thể thao,

Nay thân-thể béo phì, để râu, và đen-đủi,

Sức khoẻ không còn nét Cường-Tráng, Tinh Anh!

Tôi ngần ngại ôm chầm thân Qúy Hạc,

Mà lòng buồn, khắc khoải lẫn băn khoăn!

Trọng Thùy Sơn

12/09

(Còn Tiếp)

Tôi Đi Tìm Tôi – phần 2

Posted December 17, 2009 by vanson
Categories: Viet Nam

Tôi Đi Tìm Tôi (2)

 

Tôi cùng Hiền, em tôi đã đến Ga,

Lấy vé Tầu Đêm đi Lào-Cai Chuyến tối,

Buổi sáng thật đông người mua vé <đáp Sapa>,

Thoáng nhìn, hành khách, ai cũng đang vội-vã,

Non nửa là Khách Du-Lịch và Tây Ba-Lô,

Chú Hiền bảo Mùa Thu nhiều Du Khách,

Lên miền này Tầu đều đỗ ga Lào-Cai,

Rồi từ đó, phải đi xe lên <Sapa cách 25 cây số>,

Cảnh núi rừng <Cao Nguyên> rất đẹp nên thơ,

Ở Sapa mùa này tiết trời đã lạnh,

Nên Du-Khách thường mặc Áo Ấm trên người,

Chúng tôi trở về đi thăm hồ Hoàn-Kiếm,

Trên xe ôm, thằng em lái rất bồn-chồn!

Có những lúc xe quay đầu ngược lại,

Cứ U turn, 360 độ rất là thường,

Mũ bảo hiểm thằng em đưa tôi đội,

Xô nghiêng sang bên trái rất bất thường!

Cứ mỗi bận nó quay xe đổi hướng,

Các Xe kia đều tôn trọng nhường đường,

Thật kỳ diệu dân Thăng Long Đổi Mới!

Lái Xe Ôm toàn Tay Lái thiên tài!

Vợ còn ngủ, theo thói quen thức trễ,

Tôi đã mời cùng Nó để đi ăn,

Bữa Ăn Sáng, khu Văn-Hoá, khá nhiều thực-phẩm,

Bún Vịt, cháo Gà, Phở, Bánh Cuốn Thanh-Trì,

Mùi thực phẩm theo gió trời tươi mát

Từ đằng xa, tôi ngửi thấy rất thèm!

Chiều về, cô Em dâu bố-trí thêm <nhiều món>!

Hết món đặc-sản này lại đến món kia!

Ốc Lá Gừng, Canh Rau Đay, Bún Chả..

Gia-vị quen thuộc này, tôi tận-hưởng say mơ!

Trái Cây Hànội của những Bà Quang Gánh,

Không thiếu thứ gì, cả Cam, Táo Florida,

Cái thích nhất là Tiền Đô-La hoán đổi,

Một trăm USD, thành triệu tám như chơi!

Lương hưu-trí tiền dolla về Việt-Nam vung vít!

Ăn cả ngày, 3 bữa, tốn độ 5 đôn,

Ăn món Vịt Măng, cô Em dâu khoản-đãi,

Trên Khoang Tầu tôi còn ngửi mùi thơm,

Chiếc Tầu Hoả Đêm lắc lư, chuyển bánh,

Hướng Lào Cai, sao dào dạt tâm tình!

Không bao lâu tôi sẽ vào thành-phố nhỏ,

Biên giới Tầu, Cốc Lếu, sông Nam Thi!

Cháu rể Thành mang Xe Ôm ra đón,

Cùng bạn mình, Hồng, đã sẵn ở Ga,

Tôi và Hiền chuẩn bị đeo hành lý,

Đã tới Ga rồi, Còi Tầu-hiệu vang lên..

Buổi sáng tinh mơ, màn sương còn lạnh,

Ngoài xa kìa, hai cháu đã vẫy tay!

Từ Ga nhỏ trên Xe Ôm về Bắc-Thắng,

Đường quanh co, lên xuống Dốc bất-ngờ,

Xã Xuân-Giao cách nhà Ga 12 cây số,

Đang hiện dần ở chân núi xa xa,

Thời hiện đại, con đường lên Sơn Cước,

Lát nhựa đường từng đoạn cũng dễ qua,

Song từ Con Lộ chính vào trong Xóm,

Khu ở Chị tôi thật bình-dị, nghèo nàn!

Một con đường nhỏ, gập ghềnh, len lỏi,

Một ngôi nhà nông trại rất đơn sơ,

Con Trâu mẹ dẫn theo con Nghé nhỏ,

Một đàn Gà quang quác nhẩy trong sân,

Đang ăn thóc đứa Cháu tôi vung rắc,

Mấy chú lợn con, ủn ỉn trong Chuồng,

Chiếc Hồ nước, Cá tung trên mặt nước,

Vườn Rau xanh đang quyến luyến ven Tường,

Một Ruộng Lúa đã vàng chưa gặt hết,

Chiếc Xe Ôm phanh lại giữa sân Nhà,

Tôi và Hiền cố vòng chân nhẩy xuống,

Chị tôi kìa, một Bà Cụ lưng cong!

Đang đứng đón tôi dơ tay chờ đợi,

Bỏ hành-lý xong, ôm chầm lấy Chị tôi!

Trong mừng tủi, Chị Hoan ôm tôi nức-nở!

Hỷ của Chị ơi! Chị đã quá chờ-mong!

Ôi năm tháng sao đoạn trường trắc trở?

Nửa thế kỷ rồi, Chị vẫn nhớ Em luôn!

Vẫn ngậm ngùi, lệ rơi trên đôi mắt!

Tôi không ngờ mình đã khóc lúc nào!

Ngày tháng cũ, một Gia Đình êm ấm!

Chị Em tôi là những Kẻ tha hương!

Tôi dìu Chị tôi vào trong nhà khăng-khít,

Ôm người tôi, đôi mắt nhíu, dáng nhìn,

Chị đã khóc, mắt đỏ ngầu thương cảm,

Thôi Chị ơi, nay Em đã về rồi!

Chị Em ta sau Bể Dâu, nay đoàn tụ!

Đừng buồn Chị nhé, Chị yêu-qúy của em!

Hãy tin tưởng vào Ngày Mai bừng sáng!

Bữa Cơm Chiều đã dọn bởi cháu Nga,

Chiều hôm ấy, Chị tôi ăn nhiều lắm,

Cứ nhìn tôi mà chan chứa lệ nhòa!

Được giới thiệu mọi người khi ăn uống,

Tôi không ngờ, thêm cháu chắt thân tình!

Cháu gái Nga đã 3 đứa con, <2 trai 1 gái>,

Cháu rể Thành, nhà nông giỏi một thanh-niên!

Chắt Dũng đang học nghề ở Khu Công-Nghiệp!

Chắt Vân tôi, một thiếu nữ đẹp, học-sinh!

Chắt đã lớp 10, Trường cách xa <5 cây số>!

Phải đạp xe mỗi ngày, chắt vẫn tươi-vui!

Còn một chắt Tuấn Anh, đang còn bé,

Tuấn tú, khôi-ngô, và rất thích chơi Games,

Nhà Chị Tôi khuất trong một Xóm nhỏ,

Chiếc Cầu Tiêu ngồi xổm vẫn hãy còn!

Một Phòng Tắm lộ thiên, <không khí trời> tươi mát,

Nước tắm phải cần một Nồi nước xôi,

Tôi chạnh lòng thương Chị tôi qua vật-chất!

Ăn sáng hôm nay, Nga chuẩn-bị món Xôi,

Có cả Giò Chả, Muối Vừng thơm-phức!

Cón cháu rể Thành thì loáy hoáy <những Cốc Cà phê>!

<Chắt Vân & Tuấn Anh quanh co> bên các Ông mới về còn lạ!

Có khách sang, nhìn ra thấy anh-chị Hồng,

Bế cháu sang, chúc Chị Em tôi đoàn-tụ!

Hàng Xóm tương-thân tình cảm rất đậm đà!

Tặng Áo Quần và ít Tiền Nong yểm-trợ,

Trao Chị tôi, Chị cảm xúc ngậm ngùi!

Năm-tháng lâu rồi Tình Chị Em xa cách!

Khiến lòng tôi bứt-rứt, niềm ức-chế khôn nguôi!,

Nhưng phút chót, Không Thời Gian thu hẹp,

Tôi phải giã-từ Chị và Cháu-Chắt thân yêu!

Chuyến Tầu đêm chỉ có <Thành & Hồng> đưa tiễn!

Thành phố Lào Cai, biên-giới Cốc Lếu Tầu,

< Từ đây>, xa vắng Chị Hoan tôi miền Sơn-Cước!

Khát vọng vẫn chưa nguôi một Chuyến Về!

Trên Chuyến Tầu Đêm, tôi trở về Hànội,

Khắc khoải thật nhiều về Định-Mệnh nhiêu khê!

Tôi ao ước một Đũa Thần biến phép,

Làm lại từ đầu một Hạnh-Phúc Chị tôi!

Nghe Chị nói bị Mẹ-Mìn đem đi bán!

Tuổi Thanh Xuân lỡ dở đã nhiều lần!

Tôi cầu-nguyện Chị tôi, cuối đời hạnh phúc,

Bên Gia Đình Con Cái hưởng Tuổi Già!

Còn tôi, lại bay vào khoảng trời Lữ Thứ!

Để lại đằng sau nhiều Kỷ Niệm xót-sa!

Trọng Thùy Sơn – 11/09

(Còn tiếp)

 

Tôi Đi Tìm Tôi

Posted December 15, 2009 by vanson
Categories: Viet Nam

 

Tôi Đi Tìm Tôi

 

Thơ phiếm luận, hồi ký, xã hội

 

Chuyến đầu tiên, tôi về thăm Quê Mẹ,

Bà Chị tôi đau nặng báo tín sang,

Tôi lật đật lấy vé hàng không sớm,

Ngồi yên xong, tôi mới thấy ngỡ ngàng,

Một Miền Bắc 55 năm trời xa cách!

Một Miền Nam 34 năm bỗng lạ lùng!

Tôi dừng lại Nam Hàn ba bốn tiếng,

Hiện đại ghê, Tôi ngắm mãi Xứ Người,

Những xa lộ dài, tối tân như Mỹ,

Những thị thành ánh sáng, phố khang trang,

Ly cà phê phi-cảng Ichon sao thơm nóng!

Đắt không ngờ hơn giá phi cảng O’hare!

Tôi nao nức bước vào sàn Phi Cảng,

Tiếp Chuyến Bay về Hà Nội trong Mơ!

Gia đình Chú Em tối nay hẹn đón,

Chưa một lần nhìn rõ Nó bao giờ!

Đã 55năm rồi, nó & tôi xa cách,

Từ lúc Làng, cuộc Đấu Tố tung ra,

Tôi không thích mấy <Anh Em dồn Mẹ Cha> ra kết tội!

Tôi bỏ Làng và chạy trốn khỏi Việt-Minh,

Thời gian đó, tôi chưa đầy 15 tuổi,

Tình <Anh Chị Em> tôi, ruột thịt rất chân tình!

Tôi náo nức gặp thằng em thơ ấu!

Và gia-đình có cả Vợ mấy đứa con,

Tôi thông báo, đầu tôi đội mũ đỏ,

Đẩy một Vali cũng mầu đỏ như cờ,

Tôi biết Đất Nước tôi đang Độc Đảng,

Đội mũ Đỏ về sẽ có cảm-tình hơn?

Qua phi cảng Nội Bài không hẳn thế,

Bàn Công An vẫn kiểm kỹ như thường,

Trình giấy Visa nhưng vẫn cần Đăng Ký,

Anh về đâu? Và Anh ở Nhà ai?

Đăng-ký xong, tôi đẩy một xe hành lý,

Ngoài Phi Trường, cháu Hạnh đã vẫy tay,

Tôi mang máng nghe, bác Sơn mũ Đỏ,

Kể ra mình Ký Hiệu cũng khá hay!

Tôi ôm-chầm lấy một Ông Già hơi mập,

Thì ra bây-giờ Nó béo lại già nua,

Thôi chúng ta về nhà hàn-huyên tâm sự,

Nhà em bố-trí Cháo Gà, Bác ăn khuya,

Mới nghe tiếng Cháo Gà, thèm muốn chết!

Như ngửi được mùi thơm, Nồi Cháo <Năm Đói xưa>,

Lúc Quân Nhật đánh vào Quân Đội Pháp,

<Không bao lâu>, 2 quả bom Nguyên-Tử Mỹ khiến <Nhật đầu-hàng>,

Sau Việt-Minh và ĐP Quốc-Gia bắt tay Liên-Hiệp,

Ai cũng mừng vì Độc Lập sắp đến gần!

Tuổi Niên-Thiếu, chúng tôi mong tìm Cơ Hội,

Nhưng không ngờ, hai bên Quốc-Cộng tàn-sát nhau!

Theo Đoàn Người Tỵ-Nạn, Anh Em tôi lạc-lõng!

Lúc Vùng Tề, Vùng Sôi Đậu gian truân!

Có lẽ <Niềm Tin bác Hồ> của tôi không dứt khoát?

Tôi nghi-ngờ, vì Chú Bác giầu-có Họ-Hàng tôi,

<Ruộng đất bị tịch thâu> và còn bị đưa ra Nhân-Dân kết-án!

Tôi rất buồn, tìm cách di-tản vào Nam,

Vào miền Nam, sau 20 năm miệt-mài tranh-thủ,

Tôi đã thành-danh, một Giáo chức yêu nghề!

Tôi cũng đã là một Sĩ Quan <của miền Nam Dân Chủ>,

Và Giấc-Mơ của tôi, sự Thống-Nhất Quê mình,

Song Đất Nước đã xoay chiều ngang trái!

Anh Em Lạc-Hồng vẫn xáo thịt, nồi da!

Cái Khát Vọng Yêu Quê và Đoàn Tụ,

Đã tan-tành, một lẫn nữa, phải Đi Xa!

Đoàn Bộ-Đội Cộng bỗng hung hăng đổ bộ,

Giải-Phóng Miền Nam với từ ngữ sai lầm?

Thế-Hệ tôi chắc không cần Ai giải phóng,

Vì Miền Nam vẫn Đả-Thực, chống Cộng, lẫn Phong?

Lý Tưởng ấy đã khai sinh từ <Nền Cộng Hoà Đệ I>,

Một Miền Nam tươi sáng cả Non Sông?

Tôi hẫng-hụt đi theo Đoàn Người Di Tản,

Từ Cao Nguyên về Phan Thiết, tới Sàigon,

Tôi may mắn được lên Tầu vào Mỹ,

Làm lại cuộc đời, lúc ở tuổi 30,

Ngồi suy-nghĩ, tôi giống một loài chim Lữ-Thứ,

Trong Cuộc Đời đã sống trải 3 Môi-Sinh…

Môi-sinh miền Bắc, Anh Em đầy chia rẽ,

Một miền Nam, Dòng Lạc-Việt dành dật nhau,

Còn Môi sinh mới, một Hoa-Kỳ xa lạ!

Nhưng Tự Do, tôi được tranh-đấu với Nhân-Quyền,

Tôi đã học xong 2 bằng Đại Học,

Lập gia-đình và chúng tôi có 2 con,

Song một phút, tôi giật mình nghĩ lại,

Văn-Hoá Loài Người thật phức tạp vô cùng!

Sự-nghiệp mới, tôi vẫn yêu Nghề Dạy Học,

Để suy-tư Thế-Sự, qua nhiều nền Văn-Hoá Người,

Tôi có thể so-sánh ngay khi vừa <đặt chân về Quê Mẹ>,

Không do-dự gì, hoàn-cảnh Đổi-Mới có khá hơn,

Như thằng Em tôi nghèo, nay khá hẳn,

Không còn sắp hàng xin <Hộ KhẩuPhiếu> như xưa,

Những trợ giúp nhỏ-nhoi của người Anh viễn-xứ,

Cũng làm tăng chút ít, cho <Quê Cũ> nghèo-nàn,

Từ độ gửi Gói Hàng về <Chị Em tôi>, tương-trợ,

So năm nay, Việt-Nam Đổi-Mới rất đáng mừng!

Song ra khỏi Phi-Trường Nội-Bài tôi ngã ngửa!

Từng đoàn Scooters vun vút chạy không ngừng!

Xe taxi, du lịch bóng loáng. rồi <từng đoàn xe vận-tải>,

Chen-lấn nhau không thấy kỷ luật giao thông?

Mạnh xe nào chèn-lén qua nhanh càng tốt,

Mỗi tay lái hầu như là một thiên-tài!

Tôi gọi một Taxi đưa chúng tôi về thành-phố,

Khu-Phố Em tôi ở là Khu Văn-Hoá Thanh-Xuân,

Bên cạnh <Sòng Tô-Lịch> đang xây lại và sửa-chữa,

Rác nổi lềnh-bềnh trên Dòng Nước đêm trăng!

Cái thi-vị của Hànội xưa không còn thấy,

Còn Thực-Phẩm, Quán Hàng, bầy-biện bán rất xô-bồ,

Thiết-kế Đô-Thị, dạng Lưỡng-Thể rõ ràng hơn trước,

Các Xóm Nghèo, Bàn-Cờ, Ổ-Chuột khuất bên trong,

Mấy ngày sau, tôi, thằng em tôi <đi dạo phố>,

Lề đường Phố Xá không còn mà <chật ních xe Scooters>,

Ngoài những Phố-Mới, Hồ Gươm, Hồ-Tây, Vườn Bách-Thảo,

Rất cao sang, nhưng dáng Thi-Vị không còn!

Dân-số đã đổ xô quá đông vào Hànội!

Đa số Xóm Nghèo điều thiếu tiêu-chuẩn Vệ-Sinh,

Không khí ô-nhiễm, phải đeo Khẩu-Trang thường trực!

Sung-sướng chăng là các Cao-Ốc của giới Giầu?

Đêm Hànội, Ăn Khuya vẫn là cái Mốt,

Phải nên vào Quán Cao Cấp đắt tiền,

Nều không muốn bị Nhiễm Trùng Thực Phẩm,

Tránh uống <Đá Bào> trong các Khu Xóm Bàn-Cờ,

Thực phẩm không thấy Nha Vệ-Sinh kiểm duyệt,

Nên coi chừng Tào-Tháo đuổi hoặc Viêm Gan,

Hànội mầu Xanh đã thấy dần Khan Hiếm,

Khu Phố nhiều nơi, Nước đọng ao tù,

Những Cao-Ốc giải-toả cho Dân Nghèo chưa đủ,

Thiếu Công Viên càng khan hiếm Mầu Xanh,

Những Ao Hồ không nhiều thường Gây Lụt,

Thuỷ-Triều sông Hồng mùa Nước vẫn dâng lên,

Tuy vậy, Hànội như một thành phố Trẻ,

Đang vươn lên trong Mệt Mỏi không ngừng,

Hỏi Chú Xe Ôm, lợi tức một ngày là mấy,

Thẳng thắn trả lời, chỉ được 1 trăm hai,[1]

 Đi xe ôm quan sát phố-phường buổi tối,

Quán Háng Rong vẫn tập nập như thường,

Thủ đô Hànội ngập đường người thưởng thức,

Nhiều xóm Du-Khách Việt-kiều và Hải-Ngoại, Tây Ba-Lô,

Một trăm mỹ-kim đổi ra Tiền VN, <một Triệu tám>,

<Tô phở Bò đêm>, xóm Văn Hoá chỉ tốn độ 20 ngàn,

Còn giá Vàng bỗng tự nhiên lên vùn-vụt,

Hànội đêm nay, ai cũng kéo mua Vàng,

Tôi ghé một Công Viên có Cây xanh tốt,

<Một thiếu niên> đến hỏi, Chú có cần < Đấm Bóp> không?

Tiếng Lóng chỉ các Em là từ Đấm-Bóp,

Hiểu đằng sau là Chú muốn Gái không?

Tôi trả lời thiếu-niên là Tôi già lắm,

Sức không còn cho Trương Mục này đâu!

Thì ra mình đã già, Hanoi bắt-đầu trẻ,

Dân số thiếu-niên, hiện diện có vẻ nhiều,

Các Quán Karaoke, rất <đông Tuổi Trẻ> như miền Hải-Ngoại,

Cũng Quần Jean, khiêu vũ kiểu Tây Phương,

Nhất là các Khu-Phố Sang, nhiều dân Ngoại-Quốc,

Hànội về đêm, xe cộ tấp-nập lạ thường,

Tôi trở lại nhà thằng Em và tắm rửa,

Căn nhà nhỏ hai lầu, 20m2 mỗi tầng,

Nó dành cho tôi một tầng không tồi-tệ,

<Nhà Ổ Chuột> này ở trong một Ngách không sai,

Ở Hải Ngoại đều đồn về Khu Văn-Hoá,

Tiện Ích Nước mình còn chậm-tiến đúng rồi,

Nhưng tôi cũng vẫn ngủ được <một giấc dài> thoải-mái!

Dù cả đêm chiếc Quạt máy thổi ồn-ào,

<Vì đêm mai>, tôi sẽ lên thăm người Chị ruột,

Đang ốm đau và ở tận Lào Cai,

Chúng Tôi sẽ phải đi <Chuyến Tầu Đêm>, Xe Lửa,

Gặp Chị tôi, để săn-sóc trọn Chuyến Về,

Trọng Thùy Sơn

12/01/09

(Còn Tiếp)

 


[1] 10 USD đổi được 180-190 ngàn đồng VN theo gía chợ đen.  Anh Xe Ôm làm một ngày chi được  5-6 USD

The Two Positions Advocating War & Peace of USA

Posted December 3, 2009 by vanson
Categories: World Commentary

Thế Chủ Hoà & Chủ Chiến Của Hoa Kỳ

Trong Cuộc Chiến Tranh A Phú Hãn

Thơ phiếm luận, xã hội

 

TT Obama đọc diễn văn tại Trường <Võ-Bị West Point>,

Hộm thứ ba, 12/1/2009, áp-lực tâm-lý rất căng,

Duyệt Chiến-Lược Hoa Kỳ, nếu khách-quan một tí,

Ta thấy rõ hai Phe Chủ-Hoà và Chủ-Chiến,

Tương tự như trong Cuộc Chiến Việt Nam,

Theo Thống Kê, phe Chủ Hoà trên 60%

Phe Chủ Chiến đã dưới 40% rõ rệt,

Kinh Phí Chiến Tranh phải tiêu thêm 30 tỷ,

Nếu Mỹ gửi Quân thêm, dù chỉ 30,000.

Tổng-số Quân Hoa-Kỳ ở A Phú-Hãn trên 100,000,

Tướng McChrystal quả quyết rằng Ông sẽ thắng?

Tình-trạng bế-tắc còn thấy ngay trong Quốc-Hội Mỹ,

Tổng-kết tình-hình, Cuộc Chiến A Phú-Hãn đã nguy,

Rất nguy vì, Chính-Lược Mỹ đã đi sai,

Khi TT Bush đổ bộ vào Trung-Đông, <Trồng Cây Dân Chủ>,

Tài-Nguyên Đất này chỉ có Dầu là qúy,

Muốn dung hoà Quyền Lợi rất khó khăn,

Sự Giầu Nghèo càng cách biệt Người Dân,

Nền Văn Hoá Đạo, Đời đều phức tạp,

Xưa các Thống-Đốc Anh phải <Ngả Mũ Chào> từ biệt,

Rồi đến Nga thử lửa cũng rút ra,

Chế-ngự Miền Ả Rập, Trung-Đông rất khó khăn,

Như chạm phải Đám Tơ Vò dầy đặc,

Dù Tân TT Obama có Đũa Thần đặc-biệt,

Hãy nghi ngờ, Cuộc Chiến vẫn xa lầy,

Trong lúc Kinh Tế Khủng-Hoảng vẫn còn gay,

Thế Hoà-Giải Ngoại Giao lại đứng đầu Bí-Kíp,

Cộng-Đồng Thế Giới có nhiều Anh Hàng Xóm,

Đang vươn lên thành những Gã Siêu Nhân,

Một Khu Rừng nếu phát động Chiến Tranh,

Sẽ hao-tổn rất nhiều TàiNguyên & Nhân Lực,

Nước Mỹ, vào Thời-Điểm này, không thể được,

Vì Hầu Bao đang hụt, vay mượn Ai?

Vì thế cho nên Poll của Mỹ lung-lay,

Uy-Tín TTT Obama đang xuống dần vì thế?

Giải-Pháp?  Có chứ nhưng nếu nhìn cho kỹ?

Gia Đình Hoa-Kỳ đang chật vật, khó khăn,

Kêu gọi mấy Anh Hàng Xóm, cũng lăng-nhăng,

Nên thực-tế, Mỹ phải quay về Thế Thủ?

<Hãy Bỏ Ngỏ> Vùng Đất Trung-Đông một Thời Gian nữa,

Xem Anh nào muốn Thử Lửa, cứ vào,

Một mặt An Toàn, Lớp Trẻ khỏi hy-sinh,

Một mặt cột được Hầu Bao đang thủng,

Ý kiến của Kẻ Hèn là Bảo Thủ,

Về Gia-Đình lo chuyện Nội Bộ cho xong,

Để mặc Xóm Giềng cho Nước đến chân,

Xem các Đại Gia Giầu Nhiều giải quyết,

Sẽ moi được các Hũ-Tiền ra, những <Anh Giầu Ích Kỷ>,

Thế-Giới Đại-Đồng đâu phải của Mỹ mà thôi?

Mỹ nên tạo Thế Chiến-Lược mới Ngồi Coi,

Và Đóng Góp sau, thay vì làm <Anh Chủ Động>,

Trọng Thùy Sơn

12/09

 

 

Tham Khảo/References:

http://news.yahoo.com/s/ap/20091203/ap_on_go_co/us_us_afghanistan

http://www.foxnews.com/story/0,2933,578871,00.html

http://www.foxnews.com/story/0,2933,578871,00.html

http://media.www.dailycampus.com/media/storage/paper340/news/2009/12/02/Commentary/Both-Parties.Spew.Hypocrisy.On.War.In.Afghanistan-3843001.shtml

http://www.seattlemedium.com/news/Article/Article.asp?NewsID=100294&sID=34&ItemSource=L

http://media.www.dailycampus.com/media/storage/paper340/news/2009/12/02/Commentary/Both-Parties.Spew.Hypocrisy.On.War.In.Afghanistan-3843001.shtml

Translation

The Two Positions Advocating War & Peace 

Of United States In The Afghanistan War

 

Palavering, Social Poem

 

President Obama did give his Speech at West Point Academy,

On Tuesday, 12/1/2009, causing People’s High Tension,

Considering American Strategy with an Objective View,

We may see clearly the Two Parties:  Advocating For Peace & For War,

The situation is similar the One in Vietnam War,

At the Statistical Report, the Advocating Peace Party is over 60%,

The other One, Advocating For War is clearly under 40%,

USA’s War Expense must be spent additionally 30 Billions,

Even if just 30 thousands of American Troops be added.

The Total of American Army will be over 100,000 in Afghanistan,

While General McChrystal positively says that He will Win The War?

The Impact is also clearly seen in the very American Congress,

Generally Analyzing, the Afghanistan War is being in danger,

It is in danger because American Strategy Policy has been wrongly dispatched,

When Ex. President Bush’s Force embarked in Middle East <to Plant Democracy Trees>,

The only Valued Resource in this Region is Oil,

Compromising Its Interest & Power is very difficult,

The Rich & Poor Condition has been more increased their Gap,

Its Secular and Political Culture is so complicated,

Historically speaking, British Governors had to Say Good Bye this Land,

After this period, Russia also tried the Fire Test and withdraw,

So, Dominating this Arabian or Middle East Region is quite hard,

Similarly, we have touched a Densely & Confused Problems Box,

Even New President Obama has obtained a Special Magic Wand,

Absolutely be doubtful, the Afghanistan has been stuck,

While our Home Economy Crisis is seriously facing,

When our Diplomatic & Global Compromise Policies are in the First Place,

Among our World Community, there are many Rich Guys,

They are trying to merge as Supermen,

In this Environment today, we will get harmful Losses,

If we keep Dispatching our War to Others,

Particularly, our National and People Resources,

In this Very Period, USA could not act with non caution,

Because, our Equity Vault is in Deficit & Who gives Us our Loans?

Significantly, our People’s Poll is shaking,

President Obama’s Prestige has been down gradually?

Solution?  Yes, if we all look carefully,

Our American Family is in hard time, more difficulties,

Asking our Rich Neighbors, they will be neglecting us,

In Reality, we must return to our Conservative Position?

<Be Open> in Middle East Land for Another Period,

Let Someone Who wants to take a Fire Test to come,

One way, we can maintain our Safety,

 Another one, our Youth can prevent from Scarifying Themselves,

Certainly, my humble Opinion is Conservatism,

Due to our Deficit Vault which is nothing left,

We must take care our own Domestic Problems,

Let other Rich Countries will take care of the Neighborhood,

When they face the World Problems at their Border,

We may see Their Selfish Money Boxes opened

Our Safe World Community is not only related to USA,

So, we must create a New Strategy to Observe,

But we may contribute along with the World, instead of taking Front Seat,

 

Vanson Tran

12/09